Hoài Giang lặng chảy bốn mùa,
Phố cổ trầm tư đón nắng mưa.
Ngói phủ rêu phong ghi lịch sử,
Đèn treo lồng thắm đượm hồn xưa.
Thuyền buôn tấp nập từ muôn hướng,
Hội quán rêu phong đón khách gần.
Người Nhật, Hoa, Tây cùng gặp gỡ,
Tạo nên thương cảng nổi danh trần.
Chùa Cầu cong bóng soi dòng nước,
Nhịp nối bao đời kết nghĩa nhân.
Mái gỗ, lan can, từng nét chạm,
Lưu hồn phố cổ giữa thời gian.
Gốm Thanh Hà nung màu đất mẹ,
Mộc Kim Bồng giữ vững tay nghề.
Lụa tơ, đèn lồng, tranh, quạt giấy,
Tinh hoa truyền nối chẳng phai phê.
Bài Chòi ngân vang đêm trăng sáng,
Hò khoan dìu dặt khắp ven sông.
Hương cao lầu quyện cùng mì Quảng,
Bánh vạc, hoành thánh đượm tình nồng.
Tháng giêng lễ hội rộn đình miếu,
Rằm đến đèn hoa sáng bến bờ.
Khách thả hoa đăng cầu phúc lộc,
Sông Hoài lấp lánh ánh như mơ.
Bao cuộc đổi thay cùng dâu bể,
Phố xưa vẫn giữ nếp hiền hòa.
Di sản ngàn năm còn tỏa sáng,
Để người muôn thuở nhớ Hội An.
Ai đến một lần thương một thuở,
Mang theo kỷ niệm chẳng phôi pha.
Hội An – lịch sử hòa văn hóa,
Tỏa sáng Việt Nam với bạn xa.
6/7/2026

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét