XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2026

MẸ TÔI



Vu Lan về, trời như chùng xuống,
Một chữ Mẹ thôi đã nghẹn lòng.
Dẫu đời xuôi ngược bao năm tháng,
Vẫn nhớ quê nhà, nhớ mẹ mong.

Mẹ là bóng mát đời con trẻ,
Là tiếng ru xưa giữa gió ngàn.
Mẹ chẳng giữ gì cho riêng mẹ,
Chỉ mong con được sống bình an.

Con lớn, xa nhà theo năm tháng,
Mải miết bon chen giữa cuộc đời.
Đến lúc ngoảnh nhìn — ôi, chợt thấy,
Tóc mẹ bạc rồi… mẹ đã thôi.

Vu Lan cài đóa hồng lên ngực,
Hồng đỏ cho ai còn mẹ hiền.
Ai mang hoa trắng, xin đừng khóc,
Bởi mẹ trong tim vẫn hiện tiền.

Nghe “Mẹ Tôi”, lòng con lắng lại,
Một đời thương mẹ chẳng nói ra.
Xin gửi lời yêu trong mùa hiếu,
Để còn kịp nói: Mẹ ơi, con yêu mẹ!

Vu Lan 2026 — kính dâng những người Mẹ đã sinh thành, dưỡng dục và dành trọn một đời cho

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2024

MÙI CỦA MẸ

Thơ: Nguyễn Văn Anh

Thời son trẻ

Mẹ thơm mùi con gái

Mùi tằm dâu rơm rạ quê nhà

Mùi bồ kết hương cau thơm lắm

Mùi thanh xuân đồng nội

Mẹ trao cho cha

Ngày vỡ ối con ra

Mẹ còn thơm mùi chăn gối

Mùi tro than hột muối củ gừng

Con bú mớm

Mẹ thơm mùi vú mọng

Con đi lẫm chẫm

Mẹ thơm mùi cơm nhão, cháo hoa

Con đến trường làng

Mẹ thơm mùi lúa rơm gạo mới

Con lên trường huyện

Mẹ thơm mùi cơm bới mo cau

Khi con ốm đau

Mẹ thơm mùi của Phật

À ơi…

Ôm con mùi Mẹ tỏa ra

Bệnh hoạn tiêu tán, tà ma phải lùi

Ngày nắng hạn

Mẹ thơm mùi me đất

Tháng mưa dầm

Mẹ thơm mùi con cá chột nưa

Con xa nhà mang theo mùi của Mẹ

Đi đông đoài nam bắc

Là con đi đất bằng biển lặng

Là con đi chân cứng đá mềm

Ơi những kẻ đi xa

Có nghe thơm mùi của Mẹ

Mẹ thơm mùi bếp lửa quê nhà

Mùi của Mẹ là mùi rất thật

Ngày con thành gia thất

Mẹ thơm mùi treo cưới

Mùi áo khăn đèn rượu trầu cau

Ngày tháng qua mau

Thoảng chút hương đời con hể hả

Mẹ còn giữ một mùi dân dã như rơm

Đời con lận đận áo cơm

Mẹ là áo gấm, tám thơm, nồi đồng

Đời con mỏi gối chồn chân

Lạ thay Mẹ vẫn thơm mầm lộc non

Con mấy mặt con

Vẫn ngỡ mình bé dại

Vì nhà ta còn mùi Mẹ, mùi Bà

Mùi Bà – mùi cái vú da

Mùi cau trầu với mùi hoa mẹ trồng

Mẹ ơi

Mẹ mới đó

Bốn mùa mặc áo the thâm

Sao nỡ vội già không trẻ mãi

Để vãn buổi chợ chiều tất bật đi mau

Vì biết cháu chờ gói kẹo cau đùm trong lá chuối

Ôi cục kẹo cau có hương bưởi hương ngâu

Có con cu kêu đầu hồi để thời gian qua chi vội

Bây giờ tội nghiệp Mẹ tôi

Tám mươi ba tuổi xếp đôi cánh cò

Mùi của Mẹ quanh co giường chiếu

Mùi trần ai khô kiệt xác thân

Mùi da xương bên ướt Mẹ nằm

Để cả đời bên ráo con lăn

Khuya nay quỳ xuống ôm chân

Mẹ ơi đã lạnh toàn thân...Mất rồi!

Cây cau già ngoài sân chết đứng

Ngọn trầu không héo úng rụng rời

Gió khóc ngoài giậu mồng tơi

Tre trúc quờ quạng tìm hơi Mẹ già

Mẹ hiền đi chuyến chợ xa

Mùi Mẹ cánh Hạc bay ra cõi Trời

Con thành đứa trẻ mồ côi

Lặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền!

Mẹ ơi

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2020

Tình yêu của mẹ


Bà vừa bưng chén cơm lên, gắp một miếng thịt gà bỏ vào chén. Con dâu liền trường người tới lấy tay đè đôi đũa của mẹ chồng, rồi ngọt ngào nói

- Ấy. . . Ấy mẹ già rồi không có làm gì nặng nhọc, đừng nên ăn những thứ này khó tiêu lắm. Ăn chừng nửa chén cơm với ít nước tương là đủ rồi mẹ ạ

Bà tiu nghỉu buông miếng thịt gà ra, cay đắng và vội những hột cơm vào miệng mà tưởng chừng như đang nhai đá, cố nút giọt nước mắt muốn trào ra ngoài, bà buông tiếng thở dài. Con dâu vừa gắp miếng thịt bỏ vào chén cho thằng Tý, con trai nàng vừa nói với mẹ chồng bằng một chất giọng dịu dàng êm ái

- Con cũng chỉ lo cho sức khỏe mẹ mà thôi.

Thằng Tý liền chen vào

- Mẹ nói nội ăn nhiều, ăn thịt không tốt cho sức khoẻ, sao mẹ lại ép con ăn nhiều vào là sao

Nàng trừng mắt lên quát

- Đồ con nít ranh. Mày biết gì mà nói. Có ăn không thì bảo

Có tiếng chuông cửa. Con dâu đứng dậy mở cửa. Thằng Tý ngước nhìn nội, thấy mắt nội ướt ướt, nó biết nội muốn khóc, liền thỏ thẻ với nội

- Nội đừng có buồn, để con dấu miếng thịt gà này lát mẹ con đi làm rồi con lấy cho nội ăn ha

Nói xong, thằng Tý bỏ miếng thịt gà vào chén rồi chạy ù xuống bếp dấu miếng thịt gà vào một góc bếp. Bà nhìn theo mắt rưng rưng. Lấy vạt áo lau vội giọt nước mắt. Con trai vừa bước vào thấy vậy vội hỏi

- Mắt mẹ sao vậy?

Bà gượng cười

- Ờ. . . Ờ hạt bụi nó bay vào mắt thôi mà

Con dâu cắt ngang

- Em đã bảo anh về sớm để còn đi công việc, giờ mới vát xác về. Nhà bao việc mà anh lúc nào cũng thông thả. Thôi ngồi vào ăn nhanh mà đi kẻo người ta đợi

Hắn vội trả lời

- Em làm như anh ở không à. Ở cơ quan cũng bao việc chứ rảnh rỗi gì đâu

*******

Đang làm việc với đối tác thì vợ hắn gọi

- Alo. Chiều anh ghé trường đón con rồi chở con đi ăn luôn nhé. Cơ quan em có đoàn thanh tra đến nên em phải tiếp khách về hơi trễ

Thằng Tý vui mừng vì Hôm nay được ba đón, nó líu lo. Hắn soa đầu thằng con trai cưng của mình

- Hôm nay con trai cưng của ba ăn gì để ba mua về ba con mình ăn với nội cho vui

Thằng Tý ngước nhìn ba hỏi

- Ủa. . . Mẹ đâu hả ba?

Hắn hôn chụt vào má con trai trả lời

- Hôm nay mẹ bận công việc cơ quan về hơi trễ, cha con mình tự ăn

Tý mừng rỡ thốt lên

- Ồ de. Hôm nay không có mẹ ở nhà ba phải mua thật nhiều đồ ăn về cho nội ăn nhé. Ba đừng cho mẹ biết nha. Con thương nội lắm

Hắn ngạc nhiên

- Tại sao phải dấu mẹ?

Tý hồn nhiên trả lời

- Bởi vì mẹ nói nội già rồi ăn nhiều thức ăn không tốt. Mỗi bữa ăn nên ăn nửa chén cơm là đủ rồi

Hắn nghe như sét đánh ngang tai. Ruột gan như có ai đang xát muối, Da thịt như có ngàn con kiến chích. Hắn chở vội con trai đi mua thức ăn rồi hối hả chạy về nhà mong gặp mẹ. Bao nhiêu hình ảnh tuổi thơ của hắn và mẹ như cuốn phim quay chậm hiện về trong tâm trí hắn. Hắn tức giận chen lẫn xót xa, hắn hối hận vì thời gian qua hắn lao vào công việc mà không quan tâm đến mẹ. Lúc này đây, hắn mong muốn có đôi cánh để bay thật nhanh về bên mẹ, để chui vào lòng mẹ như thuở ấu thơ, để xin mẹ tha thứ cho sự thờ ơ của đứa con mà mẹ khổ cực nâng niu nuôi dạy hắn trưởng thành như Hôm nay. Mắt hắn cay xè

Mở cửa lao vội vào nhà. Hắn đứng chết lặng nhìn thấy mẹ vịn quanh thành bếp lò mò bước từng những bước chậm chạp, hắn lao đến ôm hai bờ vai của mẹ lo lắng hỏi

- Mẹ. . .Mẹ sao vậy?

Bà giật mình cười cười nói

-À. . .À đôi mắt của mẹ mấy hôm nay nó lờ mờ không nhìn rõ cho lắm. Chắc tuổi già nó vậy nên con đừng có mà lo lắng. . .

Nó nghẹn ngào

-Sao mẹ không nói con chở đi khám

Bà cười hiền nói

-Ta thấy bay lu bu công việc, nói ra sợ bay lo lắng mà ảnh hưởng đến công việc

Hắn nghẹn đắng nơi cổ họng, nước mắt trào ra, hắn nức nở

-Con xin lỗi mẹ. . .Mẹ tha thứ tội bất hiếu cho con. . .Con cõng mẹ đi bệnh viện mẹ nhé. . .

Hắn bồng Mẹ lên chạy bay ra sân

*********

Bác sĩ nói

- Đôi mắt mẹ anh bị đục thủy tinh thể. Tại sao phải để lâu như vậy. Ngày mai anh chở cụ đến làm thủ tục nhập viện để chúng tôi tiến hành thay thủy tinh thể gấp cho cụ may ra còn cứu kịp. Nhưng độ sáng không được trăm phần trăm. Chỉ sáu mươi là may mắn lắm rồi

Nhìn mẹ mò mẫn bước từng bước, nét mặt bà ngẩn ngơ mà hắn chết lặng, hắn hối hận đau đớn. Dìu mẹ từng bước mà lòng đau như cắt. Hắn khóc như một đứa trẻ, thằng Tý cũng khóc to

**********

Hắn thức cả đêm chỉ để viết một lá thư. Xong, hắn ôm cây đàn lên sân thượng ngồi đến sáng

Vợ hắn thức dậy nhìn quanh không thấy chồng đâu càm ràm

- Mới sáng sớm mà đi đâu không biết. Có công chuyện cũng phải nói cho người ta biết chừng chứ

Vợ hắn đi đến bàn trang điểm thì thấy một lá thư và một cái USB. Nàng tò mò cầm lá thư lên và mở xem thì thấy nét chữ của chồng. Nàng cười khẩy

- Gớm. Thời buổi bây giờ còn thư với từ, cần gì thì nhắn tin là xong, cần phải mất thời gian như thế này không. Hay là muốn hâm nóng tình cảm chăng?

Nhưng với bản tính tò mò của người phụ nữ. Nàng mở ra đọc

" Vợ yêu
Từ ngày mình yêu nhau rồi nên duyên chồng vợ. Anh rất mãn nguyện, anh rất tự tin khoe với bạn bè và đồng nghiệp về vợ yêu của mình, anh vui lắm, anh hạnh phúc lắm. Hạnh phúc hơn nữa là em sinh cho anh một đứa con trai kháu khỉnh thông minh. Anh thầm cảm ơn ông trời đã bang tặng em cho anh. Cảm ơn em đã đem đến cho anh niềm hạnh phúc mà nhiều người mơ ước. . ."

Đọc đến đây vợ hắn cười mỉm đầy sung sướng " ai nói chồng tôi không biết nịnh đầm này" nàng cười thành tiếng và đọc tiếp

". . . Vì thế. Anh nguyện với lòng sẽ không để cho em và con cực khổ thiếu thốn như tuổi thơ của anh và mẹ anh. Nên anh không quản khó nhọc ngày đêm lao đầu vào công việc. Đến nay thì nhìn lên vợ chồng mình không bằng ai, nhưng nhìn xuống thì nhiều người mơ ước

Để anh kể cho vợ yêu nghe. Thời thơ ấu của anh rất cơ cực. Anh sinh ra thì đã không thấy
mặt bố.
Mẹ anh tầng tảo nuôi anh, mẹ không ngại nắng mưa, mồ hôi nước mắt chang với cơm. Nhưng mẹ luôn mỉm cười khi nhìn thấy anh khôn lớn mỗi ngày. Anh còn nhớ như in không thể nào quên, năm đó anh lên 8 mẹ đi làm thuê cho người ta tối mịt mới về, vừa bước vào nhà , mẹ liền móc trong túi áo ra đưa cho anh miếng thịt gà gói trong miếng lá chuối, mẹ nói anh ăn đi cho khỏe, anh nói mẹ cùng ăn với anh. Mẹ xoa bụng nói " Mẹ no quá, đi làm thuê cho người ta, họ cho mẹ ăn nhiều lắm rồi, đây là phần của con, con ăn đi". Thế là anh ăn ngấu nghiến còn lại xương không là xương. Một lác sau anh ra sau hè nhìn thấy mẹ gặm từng miếng xương mà anh vừa bỏ ra lúc nãy. Anh đứng chết lặng nhìn mẹ. Mẹ thấy anh cười giả lả " Ơ. . .Mẹ thấy còn tí thịt nên ăn chứ bỏ uổng quá, chứ mẹ no lắm rồi. Không tin đến rờ bụng mẹ mà coi" nói xong mẹ đứng lên xoa bụng cười cười nói " ôi no quá"
Mẹ anh dại quá phải không em, giá như lúc đó mẹ vứt anh qua một bên mà đi thêm bước nữa thì mẹ đâu phải chịu khổ chịu cực như vậy. Hay trời sinh ra người mẹ là thế đấy hả em?""

Đọc tới đây, mắt vợ hắn nhòe đi, nước mắt của vợ hắn rơi xuống làm ướt một góc của lá thư. Nàng đọc tiếp

". . .Mẹ anh hy sinh cho anh nhiều lắm. Kể không hết đâu. Nếu kể ra hết thì cả một trăm cuốn vở hai trăm trang họa may mới đủ. Anh chỉ kể cho em chuyện này nữa thôi nhé. Lúc anh lên mười, anh bị một cơn bạo bệnh tưởng đâu không qua khỏi. Mẹ anh thì không có một đồng dính túi, bà chạy từ đầu làng đến cuối thôn vay mượn, nhưng không ai cho mượn. Họ không cho mượn là phải. Bởi vì nhà anh quá nghèo, cho mượn lấy gì mà trả. Mẹ anh vừa cõng anh vừa khóc chạy vào bệnh viện. Chân không mang dép bị gai đâm chảy máu mà mẹ không thấy đau. Đến bệnh viện mẹ anh liền chạy tìm chổ bán máu rồi nộp viện phí chữa chạy cho anh. Khi anh khỏe lại, nhìn thấy mẹ xanh xao vì thiếu máu, quần áo thì xọc sệch, chân thì rách tùm lum vì gai đâm, nhưng mẹ vẫn cười tươi khi nhìn thấy anh khỏe lại. Bà mừng quá khóc to. Rồi anh khôn lớn trưởng thành trong vòng tay mẹ, để đến khi chúng mình gặp nhau rồi cưới nhau. . . Anh cứ ngỡ cuộc đời anh đã bước sang một trang mới khi gặp em. Mà thật, anh đã bước sang một trang mới. Nhưng mẹ anh thì không, bà vẫn sống trong sự thiếu thốn, không được ăn no, ăn những món mà bà thích. Anh đúng là đứa con bất hiếu, anh là một thằng đàn ông không ra gì. Thằng Tý con chúng mình tuy còn nhỏ, nhưng nó biết và thấy hết, nên anh từ nay về sau, phải chăm sóc mẹ chu đáo, nếu không nó sẽ học tính anh đấy em ạ
Hôm qua đón thằng Tý về, anh phát hiện ra mẹ bị mắt mờ và chở mẹ đi khám, bác sỹ nói mẹ bị đục thủy tinh thể mà để quá lâu, nên sáng nay anh chở mẹ vào viện để nhập viện thay cườm mà không kịp báo cho em biết.cầu Trời Phật cho mọi đều tốt đẹp đến với mẹ. Đừng để mẹ của anh khổ nữa
Ah. Khi Hôm buồn quá, nên anh cầm cây đàn lên sân thường ngồi hát bài về mẹ để tặng mẹ khi xuất viện anh có quay và copy vào USB em nghe thử có Ok không nhé"

Vợ nó khóc ngất, khóc cho sự hối hận của mình.tiện tay nàng đút cái USB vào máy tính. Giọng hắn vang lên. Phải công nhận, trời phú cho nó một giọng ca quá tuyệt vời. Hắn vừa hát vừa rưng rưng đầy xúc cảm

Cho con gánh mẹ một lần
Cả đời mẹ đã tảo tần gánh con
Cho con gánh mẹ đầu non
Cả lòng mẹ đã gánh con biển trời
Ngày xưa mẹ gánh à ơi
Con xin gánh lại những lời mẹ ru
Đường đời sương gió mịt mù
Vì con hạnh phúc chẳng từ gian lao
Để con gánh mẹ đừng can
Sợ khi mẹ mất muộn màng gánh ai
Cho con gánh cả tháng dài
Gánh qua năm ròng những ngày đắng cay

Cho con gánh cả đôi vai
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy
Mẹ già lá sắp xa cây
Lỡ đâu lá rụng tội này gánh sao
Mẹ ơi sóng biển dạt dào
Con sao gánh hết công lao một đời
Bông hồng cài áo đúng nơi
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la
Cho con gánh lại mẹ già
Để sau người gánh chính là con. con

Mặt không trang điểm, mặc nguyên bộ đồ ngủ. Nàng dắt thằng Tý chạy ào ra đường đón tắc xi đi thẳng đến bệnh viện. Vào tới bệnh viện. Nhìn thấy chồng đi tới đi lui trước phòng mổ với khun mặt lo lắng. Nàng chạy ào đến bên chồng nức nở

- Em xin lỗi anh, xin lỗi mẹ, em hối hận lắm rồi. Từ rày về sau em sẽ cùng anh gánh mẹ anh nhé

Hắn ôm ghì vợ vào lòng nở nụ cười và âu yếm nói

-Như thế mới là vợ yêu của anh chứ. . .

Thằng Tý chen vào

- Vậy từ rày về sau nội có được ăn gà không hả mẹ?

Nàng cúi mặt thẹn thùng pha lẫn xấu hổ

******

Cửa phòng mổ mở toang. Cô hộ lý đẩy bà cụ ngồi trên chiếc xe lăn ra. Cô hộ lý liền cất tiếng

- Chúc mừng gia đình. Ca mổ đã thành công ngoài mong đợi. Đôi mắt của cụ được trăm phần trăm độ sáng

Con dâu chạy ào đến ôm mẹ chồng lo lắng. Con dâu rưng rưng

- Con xin lỗi mẹ những hành động vừa qua của con đã làm cho mẹ buồn. Mong mẹ tha thứ cho con

Thoáng chút ngỡ ngàng. Nhưng bà kịp lấy lại trạng thái và đã hiểu ra vấn đề. Bà liếc nhìn thằng con trai rồi nở một nụ cười rất tươi và rất mãn nguyện. Điều lo sợ của bà đã tiêu tan. Bà lo sợ một điều, nếu con trai mình biết chuyện, vì bà, nó sẽ cãi vã với vợ nó, rồi dần dần vợ chồng nó sẽ mất hạnh phúc, rồi sẽ dẫn nhau ra toà ly dị thì cháu bà sẽ như thế nào đây, nó sẽ thiếu cha hoặc thiếu mẹ,cháu nội bà không ai dậy bảo, sẽ trở nên hư hỏng hay đau buồn vì chuyện ly dị của cha mẹ. Còn con trai bà lấy người khác có được hạnh phúc hay không, hay hết cưới người này rồi tới người khác, hay chán đời mà bê tha. Bà mừng lắm. Không phải mừng vì được sáng mắt, mà bà mừng vì con bà đủ trí thông minh để xử lý tình huống. Chứ việc gì không hài lòng thì đưa nhau ra toà ly dị là sẽ tan nát cả một gia đình. Biết chịu khó ngồi lại gỡ rối thì mới là vẹn toàn. Bà vuốt tóc con dâu âu yếm nói

- Mẹ tha thứ và bỏ qua cho con từ lúc con về làm dâu mẹ rồi mà

Cả nhà đều nở nụ cười tươi. Hắn kề vai vào cõng mẹ ra giường bệnh. Miệng nghêu ngao

- Cho con gánh lại mẹ già
Để sau người gánh chính là con con

Thằng tý vố tay

- Ba hát hay quá. . .

Thằng Tý chạy lại kéo tay mẹ của nó

- Mẹ ơi. Ba cõng nội kìa. . . Ba rất là năm bờ quoanh. . . Sau này này ba mẹ già già bằng nội, con sẽ cõng cõng ba mẹ giống như ba cõng nội. . . Ha ha. Con vui quá mẹ ơi. Con vui quá nội ơi

Câu nói ngây thơ của cu Tý đã chạm sâu vào trái tim nàng. Nét mặt con dâu tái đi, thoáng chút giựt mình và run sợ. Nàng lí nhí trong cổ họng " Nam Mô A Di Đà Phật. Cảm ơn Người đã đưa đường chỉ lối để con kịp tĩnh ngộ mà sám hối. . ."

ST.


Thứ Ba, 4 tháng 8, 2020

Cúng mẹ


Hắn là người thành đạt
Gia cảnh rất đề huề
Có con ngoan, vợ đẹp
Cuộc sống vạn người mê.

Cứ mỗi lần giỗ mẹ
Hắn thiết cỗ linh đình
Nào sơn hào, hải vị...
Để chứng tỏ cái tình.
Trong một lần dọn dẹp
Đem vứt bớt đồ thừa
Hắn thấy cuốn nhật ký
Của mẹ mình năm xưa.
Tò mò nên hắn đọc
Những con chữ quay cuồng
Bởi những trang nhật ký
Là những câu chuyện buồn:

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Già rồi
Sao còn như con nít
Làm cơm vãi khắp nơi!
Ừ! Bởi vì tuổi lắm
Nên mắt kém, tay run
Có làm rơi ít hột
Âu cũng chỉ chuyện thường!
Khi con còn nhỏ dại
Cũng làm vãi khắp nơi
Mẹ quét, lau, gom lại...
Đâu trách mắng nửa lời?

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Mặc đồ
Sao lóng nga lóng ngóng
Y hệt nhành cây khô!
Ừ! Tuổi già xương cứng
Gân cũng chẳng dẻo dai
Khó xở xoay, quay trở
Sao cứ mắng mẹ hoài?
Khi con còn nhỏ dại
Cứ hiếu động chân tay
Mẹ mặc hoài mới được
Đâu trách mắng nọ này?

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Điếc à?
Trả lời rồi vẫn hỏi
Cứ như trúng phải tà!
Ừ! Già nên nghễnh ngãng
Nghe lúc được, lúc không
Mẹ mới đi hỏi lại
Mắng chi để tủi lòng?
Khi con còn nhỏ dại
Hỏi đủ chuyện trên đời
Mẹ kiên trì đáp lại
Đâu mắng mỏ một lời?

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Bực mình!
Cả đêm ho sù sụ
Mất ngủ cả gia đình!
Ừ! Tuổi nhiều bệnh lắm
Quy luật của tự nhiên
Mẹ đâu mong như thế
Mắng chi để tủi phiền?
Nhớ khi con nhỏ dại
Đủ thứ bệnh mang vào
Hàng năm trời khóc quấy
Mẹ đâu trách câu nào?

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Cứ mỗi bận ăn cơm
Mẹ phải ngồi góc khuất
Bởi người mẹ không thơm.
Ừ! Kiếp này ta sống
Con nít đến hai lần
Mẹ già không tự liệu
Tất cả cậy con làm!
Nhớ khi con nhỏ dại
Tè, ị bậy khắp nơi...
Mẹ lau chùi, tắm rửa
Có bao giờ chê hôi?
Ngày... tháng... năm...
...
Ngày... tháng... năm... mẹ yếu
Chắc chẳng thể... nữa rồi
Những dòng này mẹ viết
Là sau cuối trong đời:
Dù cho con lạnh nhạt
Hay gắt gỏng bấc, chì
Mẹ chỉ buồn đôi chút
Chứ không trách cứ gì!
Con vẫn là con mẹ
Bé bỏng và đáng yêu

Dù cho theo năm tháng
Con đã đổi thay nhiều...!
Hắn thẫn thờ nét mặt
Nhìn lên phía bàn thờ:
Ánh mắt bà âu yếm
Qua lớp khói hương mờ!
Hắn nấc lên từng chặp:
Con bất hiếu mẹ ơi
Con muốn xin lỗi mẹ
Nhưng đã quá muộn rồi!

Những ai còn Cha - Mẹ
Hãy thức tỉnh kịp thời
Đừng để thành quá muộn
Ôm hối hận cả đời!
Mâm cao ngày cúng họ
Cũng chẳng ý nghĩa chi
Nếu khi cha mẹ sống
Đối xử chẳng ra gì!
St

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

Mẹ




Mẹ là bếp lửa đêm Đông
Mẹ là người ở không công suốt đời.
Khi gần gũi, lúc xa xôi

Già nua như chiếc lá rơi cuối vườn!
Là "thời tiết" thay đổi luôn:
Khi vui như nắng, khi buồn như mưa.
Là hoa nở khắp bốn mùa
Là quả khi ngọt, khi chua mới tài!
Mẹ là người chẳng giống ai:
Ăn ít, ngủ ít, nhớ dai nhất nhà!
Ngày nghỉ con, cháu đi xa
Mẹ là "bảo vệ" giữ nhà cho con.
Là "máy giặt" chạy bằng cơm,
Là "thùng nước gạo" thu gom đồ thừa!
Là người cả nghĩ, hay lo:
Chỗ ướt Mẹ nhận, chỗ khô Mẹ nhường!
Mẹ là vại muối, vại tương
Gạo, nước, thịt, cá, muối, đường, điện, gas...
Là hiếu, là hỷ gần xa
Ngược, xuôi trăm thứ việc nhà bủa vây.
Bảo tàng đồ cổ Đông - Tây
Mẹ là Giám đốc một tay giữ gìn.
Làm thì toàn việc không tên
Ăn thì xương xẩu chẳng nhường phần ai!
Thủ quỹ hụt két dài dài
Chi tiêu chẳng có biên lai, chứng từ.
Là tài khoản chẳng số dư
Xoay tròn như cái đèn cù quanh năm.
Khi yêu: mềm mại như bông
Khi giận: nhọn sắc như chông, như chà!
Mỗi khi trời nổi phong ba
"Lệnh ông" còn kém "cồng bà" vài phân!
Vừa là tướng, vừa là quân
Ti vi đời cũ, công nông đời đầu
Ti vi rè tiếng, mất màu
Công nông đời đầu hỏng hóc khó thay.
Là hàng mất giá hàng ngày
Lù lù như cái cối xay giữa nhà.
Đường đường là một quản gia
Cháu hư cũng đổ cho bà tiếng oan
Con mà quậy phá, không ngoan
Quy ngay: "con dại cái mang" tội tình.
Chồng con sự nghiệp công thành
May ra Mẹ có chút xanh với đời!
Ngẫm ra muôn sự tại trời
Sao nhiều thiên chức? Một đời khó qua!
Mẹ là Mẹ của chúng ta
Ngọt ngào chia hết, xót xa nhận về!
Uy quyền nhiều lúc cũng ghê
Đến khi thất sủng khó bề nói hay.
Là người giữ lửa đêm ngày
Lửa to, hỏa hoạn tắt ngay, lụi tàn.
Là Chánh án, là Bị can
Một lời không chuẩn cũng tan cửa nhà!
Mẹ là Mẹ của chúng ta
Nếu không có Mẹ, con ra cái gì?
Chẳng quan trọng, chẳng là chi
Nếu không có Mẹ? Cái gì cũng không!
(ST)