XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nịnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nịnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

Nịnh xuôi và Nịnh ngược

Xưa nay, chuyện “nịnh” diễn ra khá phổ biến trong mọi xã hội. Từ thuở bình minh của nhân loại đến xã hội hiện đại ngày nay, ở bất kỳ xã hội nào nịnh cũng tràn ngập, len lỏi vào mọi ngõ ngách đời sống xã hội, đặc biệt là ở chốn triều chính, công sở, công quyền, cơ quan, tập thể. Nhưng xu hướng chủ yếu của nịnh là “nịnh xuôi”, nghĩa là dân nịnh quan, quan nịnh vua, tôi tớ nịnh chủ, dưới nịnh trên, nhân viên nịnh thủ trưởng...cấp dưới nịnh cấp trên; Kẻ đi nịnh thường chịu nhục và thiệt thòi nhiều về sỹ diện nên kèm theo thói quen để cân bằng cuộc sống là rất hay nạt cấp dưới, kẻ dưới để bù lại những lần chịu nhục nịnh cấp trên;

Nịnh có nhiều kiểu, nhiều cách, nhiều cấp độ, văn cảnh, hoàn cảnh, tình huống, “mưu đồ” mục đích khác nhau. Ở đơn vị kia, có đồng chí đã dám "thẳng thắn phê bình” thượng cấp rằng thủ trưởng không quan tâm đến sức khỏe, hay làm việc quá giờ, quá sức ! không kể thứ bảy chủ nhật (sự thật Thủ trưởng thứ bảy chủ nhật đến cơ quan là tòm tem với cô tạp vụ được nâng lên TP tổ chức); Ở cơ quan nọ, có đồng chí nhân viên tâng bốc cấp trên là ân nhân của toàn thể cán bộ, nhân viên. Hể vắng thủ trưởng một ngày là cơ quan như “rắn không đầu”, vô phương, vô hướng, công việc tắc trách, rối bời. Ở đơn vị khác có đồng chí nhân viên thực hiện động tác xoa tay điêu luyện, lưng gù thành tật vì luồn cuối, đầu gối có chai vì quỳ nhiều…quanh năm chỉ nói có bốn từ “Vâng, dạ, cảm ơn, xin lỗi”. Ở đơn vị cấp nước có ông trưởng phòng nói tiếng trọ trẹ có thủ pháp nịnh khác người là rất hay nói vuốt đuôi theo Thủ trưởng, thủ trưởng nói câu nào cũng tán dương là rất đúng, rất hay, thậm chí tuyệt luân còn nói thêm em cũng nghĩ mang máng như thế, thấy đúng nhưng chưa dám nói…Rồi thêm ông xứ nghệ nói tiếng khó nghe toàn giọng cổ họng cứ mỗi lần Thủ trưởng yêu cầu phát biểu nếu không thấy ai phát biểu liền giơ tay tức thì cứu thủ trưởng …nói chẳng ai nghe rõ điều gì chỉ nghe rõ được mỗi câu thủ trưởng là người tốt, nói đúng…còn các câu khác cố tình nói không rõ để không ai hiểu và phản bác thủ trưởng cũng rất thích loại người nịnh kiểu này…Ở một đơn vị khác nữa, vợ thủ trưởng béo như trâu cái không đẻ lần nào cả ngày đòi ăn không ngưng, không nghỉ trọng lượng cơ thể lên đến 80kg khung xương không đèo nổi thịt trên người nên mắc bệnh đầu gối và cột sống kèm theo bị cảm nhẹ mà nhân viên khóc rưng rức như khóc phụ thân đi về cõi vĩnh hằng… Thôi thì ngàn lẻ một câu chuyện nịnh.

Đó là chuyện nịnh xuôi, thôi thì âu cũng là cái quy luật của tạo hóa, thế nhưng gần đây lại xuất hiện chuyện nịnh ngược. Ở đơn vị công ích nọ nơi thằng cháu tôi làm, trong ban lãnh đạo có một sếp trưởng và ba sếp phó. Đồng chí trưởng đang chờ hưu, ba đồng chí phó đều nằm trong diện quy hoạch. Xét về năng lực thì mỗi đồng chí có một thế mạnh khác nhau, nhưng suy cho cùng cũng "một chín, một mười", “kẻ tám lạng, người nửa cân”. Thế là một cuộc “chạy đua võ trang” ngấm ngầm bùng nổ. Giai đoạn đầu là việc nịnh sếp trưởng. Ba sếp phó đua nhau khen ngợi sếp trưởng là người đại tài, đức cao vọng trọng, có bề dày kinh nghiệm, rất xứng đáng được thăng quan, tiến chức cao hơn nữa, nhưng do sinh ra không gặp thời, đành chấp nhận “thui chột nhân tài”; rằng thủ trưởng tâm hồn sáng trong, trí tuệ anh minh, nhân cách mẫu mực, tỏa sáng... Thủ trưởng mà nghỉ hưu thì chúng em không biết dựa vào đâu (Thực chất thủ trưởng toàn bằng cấp chuyên tu, tại chức và các danh hiệu giả thực hiện bằng mua bán là chính, trình độ chuyên môn yếu tuy nhiên bù lại có tài nịnh trên và giỏi đi đêm, đi cửa sau kéo theo tham ăn, ăn bẩn, ăn không chừa thứ gì thậm chí lấy của công nhân từ 50k trở lên cho đến ba cấp phó thường bị coi như chó giữ nhà và hay bị cử đi tiếp thanh tra và dự những cuộc họp không có phong bao, phong bì.

Hết “nịnh xuôi” (để mong cầu được giới thiệu bổ nhiệm thay thế) các phó lại dở chiêu “nịnh ngược” (để kiểm lá phiếu tín nhiệm từ cấp dưới theo quy trình). Các thủ trưởng “bỗng dưng” yêu mến cán bộ, nhân viên cấp dưới đến kỳ lạ. Làm việc gì cũng hướng đến cấp dưới. “Tớ là tớ hết sức coi trọng đời sống tinh thần và vật chất của cấp dưới”, “Tớ là tớ lo cho cán bộ, nhân viên trước hết!”, “Cơ quan mà có vấn đề gì là tớ ăn không ngon, ngủ không yên!”, “Cơ quan mình mà không có cậu trực tiếp thực hiện lĩnh vực công tác ấy thì gay to!”, “Người như cậu, tớ mà được cân nhắc…, tớ sẽ hết sức trọng dụng!”… Đơn vị bình yên đến lạ, các công việc, nhiệm vụ trên các mặt công tác mà các sếp phó phụ trách chưa hoàn thành, chưa đúng ý định thủ trưởng thay vì những cơn thịnh nộ là những lời lẽ ân cần: “Tớ đề nghị cậu sửa lại chỗ này”, “Theo ý anh là thế, còn em, em có chuyên môn sâu về vấn đề này, cứ sửa theo ý em cũng được”… Và rồi ba sếp phó săn đón, mời mọc cán bộ, nhân viên vào phòng làm việc của mình uống nước, hỏi thăm tình hình gia đình, vợ con. Các phó nhờ người nọ, người kia tác động, vận động cán bộ, nhân viên trong cơ quan ủng hộ mình. Gia đình cán bộ, nhân viên có sự kiện gì be bé là các sếp quan tâm “gửi quà”, động viên, sẵn sàng “sẻ chia, san bớt” cùng cấp dưới. Thậm chí các sếp còn “hứa thật nhiều” rằng nếu ai ủng hộ thì sau này sẽ được quan tâm, đãi ngộ thỏa đáng.

Thế rồi sếp trưởng nghỉ hưu. Ba sếp phó "nín thở" chờ trên bổ nhiệm. Đùng một cái trên thông báo sẽ bổ nhiệm một đồng chí ở đơn vị khác về làm thủ trưởng đơn vị thằng cháu tôi (không có chuyên môn chuyên ngành của công ty nhưng cũng có chuyên môn vài năm quản lý doanh nhiệp công ích nhà nước cùng loại hình). Thế là công lao ba sếp phó thành mớ bòng bong. Ba sếp, ngay lập tức quay 180 độ về trạng thái ban đầu. “Vectơ nịnh” quay về hướng thủ trưởng mới. Cũng may do thiếu chuyên môn nên thủ trưởng mới giao việc và ủy quyền cho ba cấp phó và các trưởng phòng cũng như giám đốc xí nghiệp cấp huyện trực thuộc cao hơn xếp cũ; Xếp trưởng bây giờ chỉ quan tâm đến cấp dưới trực tiếp (Sếp phó và cấp trưởng các đợn vị trực thuộc) không quan tâm đến công nhân cũng như các cấp thấp hơn như xếp cũ trước đây; Không ăn chia tủn mủn xu hào như xếp cũ nên cả nhà đều vui vẻ, việc ai nấy làm….

Chuyện "nịnh xuôi" thì chẳng lạ, còn "nịnh ngược" chắc cũng không phải chỉ xảy ra ở đơn vị cháu trai tôi, mà nó đang lan rộng ở nhiều nơi, nhiều cấp, nhiều nghành, cơ quan, đơn vị. Đặc biệt là các dịp Đại hội Đảng các cấp; bầu bán, bỏ phiếu tín nhiệm để bổ nhiệm, đề bạt cán bộ; các dịp nhận xét cán bộ, đảng viên cuối năm…

 

Nguồn Yahoo có chỉnh sửa phù hợp với điều kiện cụ thể của xã hội đương thời;

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2019

ĐÀM VỀ NỊNH


Trong giao tiếp hàng ngày, chúc tụng, ca ngợi, động viên cổ vũ, khen nhau khiến cho nhau phấn khởi vui vẻ trong cuộc sống là chuyện thường tình. Thế nhưng nịnh hót, nịnh nọt để thành kẻ nịnh bợ thì cũng không phải là chuyện hiếm...

Các kiểu nịnh xưa nay rất đa dạng, nhưng đều có chung một bản sắc, đó là tự hạ mình ca tụng, khen ngợi bề trên một cách quá mức để tranh thủ cảm tình, cầu lợi cho bản thân.

Xưa nay nịnh chỉ có một chiều: dưới nịnh trên, không hề có chuyện người trên nịnh kẻ dưới, ngoại trừ trường hợp dỗ dành trẻ con. Và lúc này nịnh đã biến thành nựng.

Theo sử sách đông tây kim cổ, kẻ thành đạt, giàu có quyền thế bậc nhất nhờ nịnh hót thì chưa ai vượt qua được Hòa Thân thời vua Càn Long nhà Thanh Trung Quốc. Khi Càn Long hứng chí làm thơ, Hòa Thân ca tụng hết lời: "Thơ của Hoàng thượng hay tuyệt đỉnh, chữ viết như rồng bay phượng múa. Triều đình ta mấy nghìn năm chưa có ai làm thơ hayvà viết chữ đẹp như thế! ". Hễ có dịp là Hòa Thân ca tụng "Công ơn của Hoàng thượng như trời bể, tài đức sánh ngang với Nghiêu, Thuấn!".

Với những lời phỉnh nịnh ngọt ngào như thế, Hòa Thân từ một tên quan lại hạng quèn đã leo lên đến Tể tướng và giàu có tột đỉnh. Tài sản nhà họ Hòa còn lớn hơn ngân khố quốc gia.

Chẳng cứ gì Hòa Thân, xưa nay những kẻ xu nịnh vẫn thường a dua theo đuổi kẻ có quyền thế, phủ nhận và xuyên tạc sự thật bất chấp lẽ phải. Sử Trung Quốc vẫn còn ghi chuyện Triệu Cao, Tể tướng nước Tần, rất được lòng Tần Nhị Thế áp mưu giết hại Thừa tướng Lý Tư, Triệu Cao đem dâng vua một con hươu và bảo nhà vua rằng đó là con ngựa. Tần Nhị Thế hỏi quần thần"Con vật này là hươu hay ngựa. Bọn quan lại xu nịnh Triệu Cao đều tâu là ngựa!"

Đấy là chuyện bên Tàu. Ở Việt Nam ta cũng có khối chuyện vui lý thú. Như ngày xưa chuyện tên đầy tớ nịnh chủ trong chuyện cười Việt Nam. Tên đầy tớ có thói quen phỉnh nịnh, chủ nói gì hắn đều nói theo và phóng đại tô màu! Đi chơi, ông chủ khen. "Lúa đồng làng này tốt quá?". Tên đầy tớ ca theo "Lúa đồng làng ta tốt gấp mười lần ! " . Chủ khen cô thôn nữ xinh gái. Tên đầy tớ ca theo "Cô nương nhà ta xinh gấp mười lần". Khi gặp một bà già, chủ nhận xét bà xấu xí. Tên đầy tớ quen mồm buột miệng "Bà nhà ta xấu gấp mười lần ! ". Ngày nay ở Công ty nọ Trưởng phòng nịnh giám đốc bằng cách nói vuốt cứ hễ giám đốc nói câu gì cần trưng cầu ý kiến mọi người thì hắn ta lại nói ngay không cần suy nghĩ ý em cũng giống ý anh nhưng do chậm chưa kịp nói ra...rồi một hôm giám đốc nói tôi định ứng cử vào vị trí cấp trên...hắn ta nói luôn ý em cũng giống ý anh...Thì ra nịnh hót hay nói vuốt lâu dần thành quen và đã thành quán tính!

Nghệ thuật nịnh bao giờ cũng dùng lời lẽ rất văn vẻ để người trên vừa lòng như chuyện tên lính hầu phát hiện trên chòm râu quan huyện có dính hạt cơm. Hắn đã quỳ tâu: " Bẩm quan lớn, có hạt minh châu vương trên long tu ngài". Quan hiểu ý nhặt bỏ hạt cơm, rất hài lòng khen tên hầu bẻm lép thông minh.

Tuy vậy, trong kho tàng chuyện nịnh trên thế gian này có lẽ chưa có chuyện nịnh nào vượt qua được tầm nịnh trong chuyện "Nịnh rắm" của nước ta. Chuyện kể rằng trong một buổi thăng đường, huyện quan vô tình tương ra một cái rắm. Quan đang bối rối thì viên thơ lại đã đến bên xun xoe: "Bẩm quan lớn, con nghe như có tiếng đàn, tiếng sáo!". Một viên thơ là khác lại thốt lên: "Bẩm quan lớn con thấy thoang thoảng hương quế, hương lan ! " .

Huyện quan tỏ vẻ buồn rầu: "Ta nghe nói, trung tiện mà thơm thì ta e chẳng còn sống được bao lâu nữa !" . Hai viên thơ lại cuống quít đính chính. "Bẩm quan lớn, dạ, bây giờ mới có mùi ạ!", "Dạ, bẩm quan lớn, bây giờ thì thối lắm, thối lắm ạ!"

Suy cho cùng, nịnh là để chiếm cảm tình của cấp trên để mưu cầu lợi ích riêng. Nịnh là phép xử thế của những kẻ bất tài, kém sức nhưng lại muốn vươn lên bằng thủ thuật nịnh bợ. Xã hội càng phát triển, thủ thuật nịnh càng tinh vi, đa dạng. Từ những ngôn từ đẹp đẽ tâng bốc đón ý cấp trên, tranh thủ cảm tình đến hạ mình phục vụ hầu hạ, biếu xén quà cáp, hối lộ đất đai, tiền bạc.

Vì vậy các nhà xã hội học đều cho rằng nịnh là có hại cho sự phát triển xã hội. Ngay từ thời Tam quốc, Tào Tháo đã viết xuống chiếu cầu hiền: "Trị vì đất nước, thiết tập trăm quan, phải thực sự phòng người xu ninh . . . " .

Cho nên, nhận ra được bộ mặt thật của kẻ xu nịnh không phải là khó nhưng để tránh được sự tâng bốc, phỉnh phờ, đường mật rồi vô tình lạc vào mê cung thì thật không dễ. Phát hiện kẻ nịnh rồi tìm cách tránh, xưa nay không phải là không có.

Chuyện cũ kể rằng quan đại phu nước Tề là Trâu Ký rất khôi ngô, tuấn tú. Qua việc ba bà vợ đều khen ông đẹp trai hơn Từ Công. Ông hiểu là người đời thường xu nịnh nên tâu với Tề Uy Vương tìm biện pháp lắng nghe trực tiếp ý kiến của thần dân Tề Uy Vương ra lệnh: "Ai vạch chỉ ra lỗi lầm của nhà vua trước mặt triều đình thì được thưởng loại 1 . Ai dâng biểu hạch tội nhà vua được thưởng loại 2. Ai có lời chỉ trích nhà vua được thưởng loại 3".

Lệnh vua vừa ban ra, dân chúng kéo đến cổng thành đông như họp chợ. Tề Uy Vương mới bừng tỉnh, biết mình trước đây toàn nghe theo lời của bọn nịnh thần nham hiểm...

Trong sử sách cũng còn ghi chuyện Sở Trang Vương lúc nào cũng lo lắng việc nước luôn hỏi han quần thần nhưng lũ nịnh thần lúc nào cũng ca tụng Sở Trang Vương sáng suốt, tài ba. Sở Trang Vương rất buồn, ông than: "Ta đây đã ngu mà đình thần lại ngu hơn ta nữa thì nước ta có lẽ khó mà giữ được Yên".

Sau đó Sở Trang Vương loại bỏ hết bọn nịnh thần, trọng dụng người tài khiến nước Sở ngày càng hùng mạnh. Tề Uy Vương, Sở Trang Vương không nghe lời xu nịnh nhưng trên thế gian này vẫn còn vô số những người thích nghe những lời tâng bốc đến nỗi tan tành sự nghiệp, mất cả mạng sống của mình.

Danh tướng Quan Vũ (Quan Vân Trường) một trong ngũ hổ thời Tam quốc, oai phong lẫy lừng là thế nhưng lại mất cảnh giác trước lời tâng bốc, phỉnh nịnh của Lục Tốn - đại tướng Đông Ngô, để rồi bị Lục Tốn đánh úp chiếm đóng Kinh Châu và chặt đầu Quan Vũ!

Nói công bằng, có người ưa nịnh thì cũng có người khẳng khái không ưa nịnh, luôn giữ bản chất trong sạch của mình trước kẻ cường quyền dù đó là vua của một nước. Nhan Súc, học giả nổi danh của nước Tề không chịu xu nịnh. Tề Tuyên Vương là một ví dụ .

Chuyện kể rằng khi vua đến chơi nhà Nhan Súc, vua gọi: "Nhan Súc, lại đây!", y như kiểu gọi một đứa trẻ. Nhan Súc điềm tĩnh đắp lại: "Hoàng thượng! Lại đây!". Các quan theo hầu hạch tội. Nhan Súc giải thích: "Vua gọi mà Nhan Súc lại để xun xoe thì Súc là người xu nịnh ham muốn quyền lực. Súc gọi mà nhà vua lại thì vua là người quý trọng hiền sĩ. Nếu để Súc này mang tiếng hâm mộ, xu nịnh quyền thề thì sao bằng để nhà vua được tiếng quý trọng hiền tài!". Thật là một lập luận biện hộ hết sức tài tình.

Trong cuộc sống ngày nay, xu nịnh vẫn luôn tồn tại ở đâu đó, dưới nhiều hình thức, nhiều kiểu cách, mức độ khác nhau. Phân biệt được khen ngợi chân tình, thực lòng hay tâng bốc nịnh nọt thực ra không khó lắm.

Nhưng khổ một nỗi, loại bỏ thói xu nịnh lại chẳng dễ dùng vì con đường tiến thân bằng xu nịnh lại thường bằng phẳng, ít chông gai và vì xu nịnh đều dùng lời đường mật dễ thấm vào lòng người.

Chẳng thế mà thời nay đã hình thành câu cửa miệng: "Bằng lòng hơn bằng cấp", song hành cùng câu tục ngữ thời xưa "Mật ngọt chết ruồi".


Nguồn: internet

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Nịnh ngược

Xưa nay, chuyện “nịnh” diễn ra khá phổ biến trong mọi xã hội. Từ thuở bình minh của nhân loại đến xã hội hiện đại ngày nay, ở bất kỳ xã hội nào nịnh cũng tràn ngập, len lỏi vào mọi ngõ ngách đời sống xã hội, đặc biệt là ở chốn triều chính, công sở, công quyền, cơ quan, tập thể. Nhưng xu hướng chủ yếu của nịnh là “nịnh xuôi”, nghĩa là dân nịnh quan, quan nịnh vua, tôi tớ nịnh chủ, dưới nịnh trên, nhân viên nịnh thủ trưởng...
Nịnh có nhiều kiểu, nhiều cách, nhiều cấp độ, văn cảnh, hoàn cảnh, tình huống, “mưu đồ” khác nhau. Ở đơn vị kia, có đồng chí đã dám "thẳng thắn phê bình” thượng cấp rằng thủ trưởng không quan tâm đến sức khỏe, hay làm việc quá giờ, quá sức! Ở cơ quan nọ, có đồng chí nhân viên tâng bốc cấp trên là ân nhân của toàn thể cán bộ, nhân viên. Hể vắng thủ trưởng một ngày là cơ quan như “rắn không đầu”, vô phương, vô hướng, công việc tắc trách, rối bời. Ở đơn vị khác có đồng chí nhân viên thực hiện động tác xoa tay điêu luyện, lưng gù thành tật vì luồn cuối, quanh năm chỉ nói có bốn từ “Vâng, dạ, cảm ơn, xin lỗi”. Ở một đơn vị khác nữa, thủ trưởng bị cảm nhẹ mà nhân viên khóc rưng rức như khóc phụ thân đi về cõi vĩnh hằng… Thôi thì ngàn lẻ một câu chuyện nịnh.



Đó là chuyện nịnh xuôi, thôi thì âu cũng là cái quy luật của tạo hóa, thế nhưng gần đây lại xuất hiện chuyện nịnh ngược. Ở đơn vị của em trai tôi, trong ban lãnh đạo có một sếp trưởng và hai sếp phó. Đồng chí trưởng đang chờ hưu, hai đồng chí phó đều nằm trong diện quy hoạch. Xét về năng lực thì mỗi đồng chí có một thế mạnh khác nhau, nhưng suy cho cùng cũng "một chín, một mười", “kẻ năm lạng, người nửa cân”. Thế là một cuộc “chạy đua võ trang” ngấm ngầm bùng nổ. Giai đoạn đầu là việc nịnh sếp trưởng. Hai sếp phó đua nhau khen ngợi sếp trưởng là người đại tài, đức cao vọng trọng, có bề dày kinh nghiệm, rất xứng đáng được thăng quan, tiến chức cao hơn nữa, nhưng do sinh ra không gặp thời, đành chấp nhận “thui chột nhân tài”; rằng thủ trưởng tâm hồn sáng trong, trí tuệ anh minh, nhân cách mẫu mực, tỏa sáng... Thủ trưởng mà nghỉ hưu thì chúng em không biết dựa vào đâu.
Hết “nịnh xuôi” các phó lại dở chiêu “nịnh ngược”. Các thủ trưởng “bỗng dưng” yêu mến cán bộ, nhân viên cấp dưới đến kỳ lạ. Làm việc gì cũng hướng đến cấp dưới. “Tớ là tớ hết sức coi trọng đời sống tinh thần và vật chất của cấp dưới”, “Tớ là tớ lo cho cán bộ, nhân viên trước hết!”, “Cơ quan mà có vấn đề gì là tớ ăn không ngon, ngủ không yên!”, “Cơ quan mình mà không có cậu trực tiếp thực hiện lĩnh vực công tác ấy thì gây to!”, “Người như cậu, tớ mà được cân nhắc…, tớ sẽ hết sức trọng dụng!”… Đơn vị bình yên đến lạ, các công việc, nhiệm vụ trên các mặt công tác mà các sếp phó phụ trách chưa hoàn thành, chưa đúng ý định thủ trưởng thay vì những cơn thịnh nộ là những lời lẽ ân cần: “Tớ đề nghị cậu sửa lại chỗ này”, “Theo ý anh là thế, còn em, em có chuyên môn sâu về vấn đề này, cứ sửa theo ý em cũng được”… Và rồi hai sếp phó săn đón, mời mọc cán bộ, nhân viên vào phòng làm việc của mình uống nước, hỏi thăm tình hình gia đình, vợ con. Các phó nhờ người nọ, người kia tác động, vận động cán bộ, nhân viên trong cơ quan ủng hộ mình. Gia đình cán bộ, nhân viên có sự kiện gì be bé là các sếp quan tâm “gửi quà”, động viên, sẵn sàng “sẻ chia, san bớt” cùng cấp dưới. Thậm chí các sếp còn “hứa thật nhiều” rằng nếu ai ủng hộ thì sau này sẽ được quan tâm, đãi ngộ thỏa đáng.
Thế rồi sếp trưởng nghỉ hưu. Hai sếp phó "nín thở" chờ trên bổ nhiệm. Đùng một cái trên thông báo sẽ bổ nhiệm một đồng chí ở đơn vị khác về làm thủ trưởng đơn vị em trai tôi. Thế là công lao hai sếp phó thành mớ bòng bong. Hai sếp, ngay lập tức quay 180 độ về trạng thái ban đầu. “Vectơ nịnh” quay về hướng thủ trưởng mới.
Chuyện "nịnh xuôi" thì chẳng lạ, còn "nịnh ngược" chắc cũng không phải chỉ xảy ra ở đơn vị em trai tôi, mà nó đang lan rộng ở nhiều nơi, nhiều cấp, nhiều ngành, cơ quan, đơn vị. Đặc biệt là các dịp Đại hội Đảng các cấp; bầu bán, bỏ phiếu tín nhiệm để bổ nhiệm, đề bạt cán bộ; các dịp nhận xét cán bộ, đảng viên cuối năm…Trời ạ, nếu các sếp phó kia thật sự là những cán bộ có trình độ, năng lực, có tâm, có tầm, có uy tín thì cấp dưới sẽ luôn tôn trọng và tín nhiệm thật sự, chứ không cần phải  “nịnh ngược” như câu chuyện đáng buồn mà Sông Trà vừa kể.