XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2026

NĂM MỐT NĂM – TA LẠI GẶP NHAU


Nhờ AI Tạo bài hát : Tiêu đề :NĂM MỐT NĂM – TA LẠI GẶP NHAU – mp3
Slow Rock – K17 Toán Kinh tế & Máy tính (1975–1980)
Thời lượng: 300 giây
Phú Yên – Quy Nhơn, mùa thu 2026
Thể loại: Slow Rock
Giọng hát: Nam trung (Baritone), ấm áp, truyền cảm, giàu cảm xúc nhưng không bi lụy.
Tempo: 70 BPM
Nhịp: 4/4
Tông gợi ý: La thứ (Am), cuối bài chuyển sang Đô trưởng (C) để tạo cảm giác tươi sáng.
Hòa âm: Guitar nylon, piano, violin, sáo trúc điểm xuyết, bass điện nhẹ, trống bolero mềm, pad dây.
Phong cách: Trữ tình, hoài niệm, sang trọng, đậm chất nhạc vàng Việt Nam, giai điệu dễ nhớ, có đoạn điệp khúc cao trào.
Không khí: Cuộc hội ngộ sau gân 51 năm tựu trường của các cựu sinh viên khoa toán kinh tế K17 (1975 1980) ca ngợi tình bạn, biển Phú Yên, Biển Quy nhơn và những danh thắng đã đề cập
Yêu cầu thể hiện:
* Mở đầu nhẹ nhàng với piano và guitar.
* Verse mộc mạc, gần gũi.
* Điệp khúc bùng nở với dàn dây và bè nữ nhẹ.
* Cuối bài chậm dần, ngân dài câu cuối nhạc sóng biển thủy triều
🎵
NĂM MỐT NĂM – TA LẠI GẶP NHAU
Slow Rock – K17 Toán Kinh tế & Máy tính (1975–1980)
Phú Yên – Quy Nhơn, mùa thu 2026
Khổ 1
Năm mốt năm rồi, ta xa mái trường,
Mỗi người một ngả, qua bao dặm đường.
Ngày ấy tóc xanh, mắt nhìn phía trước,
Mang những ước mơ đi suốt cuộc đời.
Năm mốt năm rồi, nay tóc bạc phơ,
Gặp lại nhau đây, ngỡ như trong mơ.
Một tiếng gọi tên, nghe lòng xao xuyến,
Tuổi bảy mươi rồi… vẫn thấy mình xưa.
Điệp khúc
Ôi K17… một thời thương nhớ,
Toán Kinh tế… một thuở sinh viên.
Năm mốt năm… thời gian như gió,
Cuốn tuổi thanh xuân đi tận phương nào.
Hôm nay gặp lại, mắt ai cay cay,
Bạn cũ nhìn nhau, chẳng biết nói gì.
Chỉ một nụ cười, mà nghe thương quá,
Bởi cả cuộc đời… ta đã tìm nhau.
Khổ 2 – Gọi tên bạn cũ
Dung ơi, Phúc ơi, Ái ơi, Trung nhé,
Hòa cùng Hằng, Phương vẫn nụ cười xưa.
Hưng, Nhậm, Mai – bao năm xa cách,
Gặp lại hôm nay… tưởng mới hôm nào.
Phạm Dung, Yến, Oang cùng Thái,
Hiền, Hà, Chuông vẫn tiếng gọi thân thương.
Khánh nữa… đủ mười tám người hội ngộ,
Một lớp sinh viên… một nghĩa một tình.
Đoạn chuyển
Có những cái tên tưởng chừng rất nhỏ,
Mà chứa trong mình cả một trời xưa.
Năm mốt năm qua, đời người thay đổi,
Gọi một tên thôi… ký ức trở về.
Điệp khúc 2
Ôi K17… một thời thương nhớ,
Mười tám chúng ta… nay lại bên nhau.
Dẫu tóc đã bạc, dẫu đời nhiều đổi,
Tình bạn năm nào… vẫn chẳng phai màu.
Phú Yên hôm ấy, biển xanh và gió,
Quy Nhơn chiều về, sóng vỗ xa xôi.
Một chuyến đi thôi… mà thương đến thế,
Bởi có bạn bè… nên đẹp cuộc đời.
Khổ 3 – Phú Yên, Quy Nhơn
Mũi Điện bình minh, Vũng Rô sóng biếc,
Đá Bia, Bãi Môn in bóng một thời.
Ghềnh Đá Đĩa nghe năm tháng kể,
Ta đứng bên nhau… như tuổi đôi mươi.
Ghềnh Ráng chiều nay, Eo Gió lộng,
Mộng Cầm, Thi Nhân… gió vẫn ru hoài.
Một tấm hình chung, mười tám nụ cười,
Để giữ mùa thu… ở lại trong tim.
Cầu – sâu lắng
Rồi ngày mai… mỗi người về một hướng,
Hà Nội, Sài Gòn… lại cách xa nhau.
Nhưng chuyến đi này xin đừng khép lại,
Bởi tình bạn mình… đâu phải chuyến tour.
Nếu một ngày kia chẳng còn gặp nữa,
Xin nhớ hôm nay ta đã bên nhau.
Có mười tám cái tên trong miền ký ức,
Có một K17… chẳng thể phai màu.
Điệp khúc cuối – cao trào
Năm mốt năm… ta lại gặp nhau,
Sau bao phong ba, sau bao đổi dời.
Mai mỗi người lại về một hướng,
Xin giữ trong lòng… một tiếng K17.
Dung – Phúc – Ái – Trung…
Hòa – Hằng – Phương – Hưng…
Nhậm – Mai – Phạm Dung – Yến…
Oang – Thái – Hiền – Hà…
Chuông – Khánh…
Mười tám cái tên…
Mười tám cuộc đời…
Mà chung một mái trường,
Chung một thời tuổi trẻ.
K17 ơi…
Năm mốt năm rồi…
Ta lại gặp nhau…
Tóc đã bạc rồi…
Mà tình… vẫn xanh…
K17 ơi…
Một thời để nhớ…
Một đời… không quên.

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2026

51 NĂM – MỘT CHẶNG ĐƯỜNG, MỘT LỚP TÌNH THÂN



Trường thiên thất ngôn – cảm tác họp lớp Toán Kinh tế & Máy tính K17 - Đại học Kinh tế Kế hoạch Hà Nội – nay là NEU
Phú Yên – Quy Nhơn, 28/9 – 01/10/2026

I. Ngày trở lại
Năm mốt mùa thu kể chuyện xưa,
Giảng đường năm ấy vẫn như vừa.
Toán Kinh tế, Máy Tính K17 xưa,
Một thuở sinh viên đẹp đến giờ.
Từ mái Kinh tế Kế hoạch xưa,
Bạn bè cách biệt mấy mùa mưa.
Hôm nay hội ngộ về bên biển,
Một tiếng gọi nhau, ấm đến giờ.
Dung Phúc Ái Trung Hòa Hằng Phương,
Hưng Nhậm Mai Phạm Dung Yến Oang.
Thái Hiền Hà Chuông Khánh hội ngộ,
Mười tám người chung một nẻo đường.

II. Hà Nội – Tuy Hòa
Hà Nội lên đường đón nắng mai,
Tuy Hòa chờ bạn phía phương trời.
Máy bay mang cả mùa thương nhớ,
Năm mốt năm rồi mới gặp nhau.
Sài Gòn theo chuyến tàu xuôi Bắc—
À không, tàu Nam vượt dặm dài,
Tuy Hòa gặp gỡ hai phương lại,
Bạn cũ nhìn nhau, mắt đã cười.
Mandala đón những người xưa,
Phòng mới nhưng tình chẳng mới đâu.
Chiều xuống biển xanh mời tắm mát,
Một ngày hội ngộ đã nên thơ.

III. Phú Yên – biển gọi
Sớm mai Mũi Điện đón bình minh,
Đá Bia cao vút giữa trời xanh.
Vũng Rô sóng biếc ôm bờ núi,
Bãi Môn cát trắng trải chân mình.
Năm mốt năm qua tóc đã pha,
Mà nghe biển gọi tuổi đôi ta.
Ngày xưa tuổi trẻ đầy mơ ước,
Nay vẫn cùng nhau bước giữa đời.
Bè biển Vũng Rô bữa hải hào,
Bạn cười vang vọng giữa non cao.
Tôm cá tươi ngon tình cũng đượm,
Chén rượu mừng nhau nghĩa biết bao.
Nghinh Phong chiều xuống gió lao xao,
Đứng cạnh bên nhau chẳng muốn rời.
Một tấm hình chung ghi khoảnh khắc,
Mai này xem lại thấy xuân đời.

IV. Từ Phú Yên sang Quy Nhơn
Đường biển hôm nay nối bạn bè,
Ô Loan xanh biếc tựa tranh quê.
Ghềnh Đá Đĩa dựng ngàn năm đá,
Như những tháng năm chẳng thể phai.
Quy Nhơn đón bước bạn phương xa,
Sao Biển bên đường rộn tiếng ca.
Ba miền gặp lại trong một chuyến,
Mà tưởng trường xưa ở trước nhà.

V. Ghềnh Ráng – đồi Thi Nhân
Ghềnh Ráng chiều nghiêng bóng núi đồi,
Mộng Cầm dốc nhỏ gợi xa xôi.
Đồi Thi Nhân lặng nghe câu chữ,
Hàn Mặc Tử nằm giữa biển trời.
Hoàng Hậu bãi xanh sóng vỗ bờ,
Tiên Sa mây nước đẹp như mơ.
Bạn bè đứng cạnh cùng lưu ảnh,
Để giữ trong tim một tuổi thơ.

VI. Eo Gió – ngày chia tay
Sáng cuối Eo Gió đón đoàn ta,
Biển rộng chân trời trải thiết tha.
Bốn ngày ba đêm rồi khép lại,
Mà tình bè bạn chẳng phôi pha.
Phù Cát đưa người trở lại quê,
Hà Nội, Sài Gòn mỗi nẻo về.
Máy bay cất cánh mang theo nhớ,
Biển Quy Nhơn còn gọi bạn bè.

VII. Năm mốt năm – vẫn là chúng ta
Năm mốt năm đời đã đổi thay,
Mái đầu nay đã trắng như mây.
Người qua dâu bể bao lần nữa,
Vẫn nhớ trường xưa một tháng ngày.
Có những cuộc đời qua bão giông,
Có người xuôi ngược khắp non sông.
Nhưng khi gặp lại thời sinh viên,
Ta lại thành ta của tuổi hồng.
K17 chẳng phải chỉ niên danh,
Mà là ký ức thuở xuân xanh.
Một thời Toán học chung trang sách,
Một thuở bên nhau dệt mộng lành.

VIII. Hẹn nhau
Mai này tóc bạc hơn hôm nay,
Xin giữ tình nhau giữa tháng ngày.
Nếu có một lần về trường cũ,
Ta lại gọi nhau: “Bạn K17!”
Năm mốt năm rồi vẫn nhớ nhau,
Dẫu đời mỗi đứa một phương nào.
Phú Yên, Quy Nhơn thành kỷ niệm,
Để tình K17 mãi ngọt ngào.
Năm mốt năm – một chuyến đi xa,
Mà như trở lại tuổi đôi ta.
Đường đời phía trước còn bao nẻo,
Xin giữ trong nhau một mái nhà.