I. MƯA VỀ
Mây kéo ngang trời gió trở mình,
Chợt nghe mưa gọi khắp nhân sinh.
Ngàn cây cúi lá chờ cơn nước,
Đất mẹ âm thầm đón giọt tình.
Mưa xuống từ trời muôn nẻo tới,
Rơi nghiêng theo gió giữa tầng không.
Hạt to, hạt nhỏ, rơi không nghỉ,
Tưới mát càn khôn một tấm lòng.
Có lúc mưa về như thác đổ,
Ầm vang rung động cả trời xa.
Có khi chỉ thoảng qua đầu ngõ,
Đủ khiến lòng người chợt thiết tha.
Mưa chẳng hẹn mà sao cứ đến,
Như người tri kỷ chẳng cần mời.
Một khi đã gặp nhau trong gió,
Là cả đất trời bỗng đổi ngôi.
II. MƯA VÀ ĐẤT
Đất khô nứt nẻ chờ mưa xuống,
Cỏ úa mong chờ một giọt xanh.
Mưa đến tưới mềm từng thớ đất,
Cho mầm cây thức giữa mong manh.
Mưa rửa bụi trần trên lá biếc,
Gội màu xanh lại với thời gian.
Dòng sông thức giấc theo nguồn nước,
Đồng ruộng bừng lên những sắc vàng.
Mưa gieo sự sống vào lòng đất,
Cho hạt âm thầm nảy mầm non.
Không một tiếng vang mà vạn vật
Đồng thanh thức dậy giữa sinh tồn.
Mưa chẳng giữ riêng cho trời đất,
Rơi xuống muôn loài chẳng chọn ai.
Một giọt cũng mang nguồn sống mới,
Một cơn mưa đủ đổi hình hài.
III. MƯA TUỔI THƠ
Ngày ấy mưa về vui biết mấy,
Trẻ con chân đất chạy ngoài đồng.
Áo quần ướt sũng nào hay lạnh,
Tiếng cười theo nước chảy long tong.
Mưa xuống sân nhà thành vũng nước,
Chúng tôi tha hồ nghịch với mưa.
Mẹ đứng trước hiên vừa gọi với,
Mà lòng thương nhớ đến bao giờ.
Mưa gõ mái nhà ru giấc ngủ,
Tiếng rơi đều đặn giữa đêm sâu.
Hơi ấm mẹ hiền bên cạnh gối,
Tuổi thơ theo mưa ngủ thật lâu.
Rồi tháng năm trôi xa tuổi nhỏ,
Mái nhà xưa cũ khuất sau đời.
Chỉ một tiếng mưa rơi trở lại,
Là nghe thơ bé gọi xa xôi.
IV. MƯA CHIỀU
Mưa chiều thường đến khi ngày muộn,
Một thoáng mây đen phủ cuối trời.
Người vội trở về tìm mái ấm,
Riêng lòng ai đó lại chơi vơi.
Có những buổi chiều mưa rất nhẹ,
Hàng cây đứng lặng giữa không gian.
Con đường vắng bóng người qua lại,
Chỉ tiếng mưa rơi với tiếng đàn.
Mưa phủ quanh mình màn nước trắng,
Xa gần bỗng hóa một màu sương.
Người đứng dưới hiên nhìn mưa mãi,
Không hiểu vì sao thấy nhớ thương.
Có phải chiều mưa luôn gợi nhớ,
Hay lòng người vốn đã đa mang?
Mưa chỉ rơi xuống ngoài hiên vắng,
Mà cả tâm hồn bỗng ngập tràn.
V. MƯA ĐÊM
Đêm xuống mưa rơi nghe rất khẽ,
Từng hạt nghiêng nghiêng chạm mái nhà.
Ngoài kia gió lạnh luồn qua cửa,
Trong giấc cô đơn bóng nguyệt tà.
Mưa đập mái hiên từng nhịp nhỏ,
Như lời ai nhắc chuyện xa xưa.
Một tiếng tí tách làm thao thức,
Một trận mưa dài chẳng chịu thưa.
Đêm mưa chẳng biết buồn từ lúc,
Hay bởi lòng người vốn nhớ mong.
Mưa cứ rơi hoài không kể chuyện,
Mà nghe trong dạ một mùa đông.
Có người nằm lặng nghe mưa xuống,
Nhớ một người xa tận cuối đời.
Ngoài trời mưa lạnh bao nhiêu hạt,
Trong dạ mưa buồn bấy nhiêu thôi.
VI. MƯA VÀ NỖI NHỚ
Mưa gọi những gì ta đã mất,
Gọi người xa khuất giữa thời gian.
Gọi bao kỷ niệm từng im tiếng,
Gọi những ân tình đã lỡ làng.
Có những cái tên không muốn nhớ,
Mà nghe mưa xuống lại hiện về.
Một ánh mắt xưa trong thoáng chốc,
Một lời chưa nói đã thành mê.
Mưa chẳng hỏi người còn nhớ nữa,
Chẳng cần ai đáp một lời nào.
Chỉ rơi từng giọt bên song cửa,
Mà khiến lòng ai nhói nghẹn ngào.
Kỷ niệm giống như dòng nước chảy,
Càng ngăn càng thấy cứ dâng đầy.
Mưa rơi một giọt trên miền nhớ,
Cả một trời xưa bỗng hiện ngay.
VII. MƯA TÌNH YÊU
Mưa xuống hai người chung một mái,
Ngoài trời ướt lạnh, dạ bình yên.
Một bàn tay nắm bàn tay nhỏ,
Cũng đủ thành mùa chẳng lãng quên.
Có những chiều mưa cùng đứng đợi,
Chẳng cần câu nói vẫn hiểu nhau.
Mưa rơi trên tóc người thương nhớ,
Mà tưởng thời gian chẳng bạc màu.
Tình yêu đôi lúc như cơn mưa,
Đến chẳng báo tin, chẳng hẹn giờ.
Có lúc dịu dàng như hạt nhỏ,
Có khi giông bão đến không ngờ.
Rồi một ngày nọ mưa ngừng hẳn,
Hai bóng người xa giữa cuộc đời.
Chỉ còn chiếc lá bên thềm vắng,
Và tiếng mưa xưa vọng cuối trời.
VIII. MƯA CHIA LY
Mưa tiễn một người đi cuối phố,
Bóng người khuất giữa màn mưa bay.
Một lời từ biệt chưa thành tiếng,
Mà đã xa nhau đến tháng ngày.
Mưa xuống sân ga hay cuối ngõ,
Chẳng biết người đi có nhớ mình.
Chỉ thấy nước mưa hòa nước mắt,
Một đời thương nhớ hóa lặng thinh.
Có cuộc chia tay không nước mắt,
Chỉ mưa thay tiếng nói trong lòng.
Người bước đi rồi, trời vẫn đổ,
Mưa rơi trắng xóa một mùa mong.
Từ ấy mỗi khi trời trở gió,
Nghe mưa lòng lại thấy bâng khuâng.
Người cũ có khi còn chẳng nhớ,
Mà người ở lại nhớ vô cùng.
IX. MƯA VÀ NGƯỜI LÍNH
Mưa phủ đường xa người vẫn bước,
Vai mang nặng những tháng năm dài.
Gió rét, mưa dầm không thể ngăn,
Bước chân đi tới chẳng quay hoài.
Mưa ướt áo người trong trận tuyến,
Đêm dài lạnh buốt giữa rừng sâu.
Nhưng trong lồng ngực còn hơi ấm,
Là bóng quê nhà ở phía sau.
Mưa thử lòng người qua gian khổ,
Đường trơn càng giữ bước chân bền.
Có những mùa mưa thành lịch sử,
Có người nằm lại giữa trời đêm.
Mai mốt hòa bình mưa vẫn xuống,
Cỏ xanh phủ kín những đường xưa.
Người sống nhìn trời nghe mưa hát,
Mà thương người khuất giữa ngày mưa.
X. MƯA VÀ QUÊ NHÀ
Mưa xuống nhớ nhà ai có biết,
Nhớ bờ tre cũ, nhớ hàng cau.
Nhớ tiếng mẹ già bên cửa gọi,
Nhớ chiều khói bếp quyện trên đầu.
Mưa làm thức dậy mùi bùn đất,
Mùi rạ, mùi rơm, mùi ruộng đồng.
Những thứ bình thường khi xa cách,
Bỗng thành báu vật ở trong lòng.
Một mái nhà xưa trong trí nhớ,
Một con đường cũ giữa mưa bay.
Dẫu có đi qua bao xứ lạ,
Vẫn nghe quê cũ gọi đâu đây.
Quê hương nhiều lúc không hình dạng,
Chỉ một mùi mưa cũng đủ đầy.
Một tiếng mưa rơi bên cửa sổ,
Mà nghe cả một tuổi thơ say.
XI. MƯA VÀ THỜI GIAN
Mưa xuống bao lần rồi lại tạnh,
Đời người cũng thế, hợp rồi tan.
Mùa mưa năm trước còn đâu nữa,
Chỉ bóng thời gian phủ bạc ngàn.
Cây cũ qua mùa thêm tuổi lá,
Người qua năm tháng tóc pha sương.
Mưa vẫn trẻ hoài trong đất trời,
Chỉ người nghe mưa đã đổi thường.
Ngày trẻ nghe mưa mong chóng tạnh,
Về già nghe lại muốn mưa lâu.
Bởi biết thời gian không trở lại,
Nên từng giọt nước hóa thương đau.
Mưa chẳng già đi theo năm tháng,
Chỉ người đứng dưới mái hiên già.
Mưa vẫn rơi như ngày còn bé,
Mà người năm ấy đã đâu xa.
XII. MƯA VÀ NỖI CÔ ĐƠN
Có những trận mưa không dữ dội,
Chỉ rơi dai dẳng suốt canh dài.
Như nỗi cô đơn không tiếng nói,
Cứ đầy lên mãi ở trong ai.
Căn phòng vắng lặng nghe mưa xuống,
Chiếc ghế bên bàn thiếu một người.
Ngoài cửa nước mưa tràn trắng xóa,
Trong lòng khoảng vắng chẳng đầy vơi.
Người cô độc sợ gì đâu nhỉ?
Chẳng phải mưa to, chẳng gió ngàn.
Chỉ sợ trong đêm nghe tiếng nước,
Mà không còn một tiếng gọi sang.
Mưa có thể làm mềm đất cứng,
Có thể hồi sinh những cỏ cây.
Nhưng chẳng thể nào làm sống lại
Một người đã khuất khỏi đời này.
XIII. MƯA VÀ HY VỌNG
Sau những ngày mưa trời lại sáng,
Sau mùa cây cối lại xanh tươi.
Sau bao đau đớn rồi cũng sẽ
Có một ngày vui đến với người.
Hạt giống nằm im trong đất lạnh,
Chờ mưa đánh thức giấc ngủ dài.
Có những hy vọng từng tưởng chết,
Bỗng một ngày xanh giữa hình hài.
Mưa chẳng chỉ mang theo nỗi nhớ,
Mưa còn mang sức sống vô cùng.
Rơi xuống đất khô thành mầm biếc,
Rơi vào lòng người hóa niềm tin.
Nếu cuộc đời có mùa giông bão,
Xin người đừng vội trách trời mưa.
Bởi sau những ngày trời đổ nước,
Đất thường xanh nhất lúc giao mùa.
XIV. MƯA TRONG LÒNG NGƯỜI
Ngoài trời mưa xuống bao nhiêu hạt,
Trong lòng người cũng bấy nhiêu niềm.
Có người nghe mưa thành tiếng khóc,
Có người nghe lại thấy bình yên.
Cùng một trận mưa rơi xuống đất,
Mà sao mỗi người một sắc tâm.
Kẻ thấy mùa xuân đang trở lại,
Người nghe quá khứ vọng âm thầm.
Mưa chẳng vui buồn, không thương ghét,
Chỉ rơi theo lẽ của trời cao.
Vui buồn vốn ở nơi lòng người,
Mưa chỉ vô tình đánh thức vào.
Bởi thế mưa đâu làm ta khóc,
Mưa chỉ chạm đúng chỗ trong tim.
Một miền ký ức chưa từng chết,
Một bóng hình xưa vẫn lặng im.
XV. MƯA VÀ NHÂN SINH
Đời người tựa một mùa mưa vậy,
Có lúc ồn ào, lúc lặng thinh.
Có trận cuồng phong rung mái cũ,
Có khi chỉ thoảng một làn xanh.
Ta bước giữa đời như bước dưới
Một trời mưa nắng chẳng do mình.
Có điều muốn giữ mà không giữ,
Có người muốn gần lại cách sinh.
Mưa đến chẳng mang theo lời hứa,
Mưa đi chẳng để lại lời thề.
Chỉ có người đứng nhìn mưa xuống,
Tự hỏi đời mình được những chi.
Rồi đến một ngày tóc đã bạc,
Ngồi nghe mưa rơi giữa cuối mùa.
Mới hiểu điều còn trong ký ức
Thường là những thứ rất đơn sơ.
XVI. MƯA CUỐI ĐỜI
Một trận mưa chiều rơi rất chậm,
Từng hạt nghiêng nghiêng xuống mái nhà.
Người ngồi lặng ngắm trời mưa xuống,
Nghe cả đời mình phía trước xa.
Bao cuộc gặp rồi thành xa cách,
Bao mùa mưa cũ hóa hư không.
Chỉ còn ký ức theo ta mãi,
Như nước theo dòng chảy cuối sông.
Nếu một mai này mưa vẫn xuống,
Xin mưa đừng hỏi chuyện vui buồn.
Cứ tưới xanh đời cho hậu thế,
Cho người sau bước giữa bình yên.
Ta chẳng mong gì ngoài một trận
Mưa về gột sạch bụi trần ai.
Để khi nhắm mắt nghe mưa rớt,
Lòng nhẹ như mây cuối tháng ngày.
XVII. LỜI CỦA MƯA
Ta chẳng là vui, chẳng phải buồn,
Chẳng mang thương nhớ, chẳng mang thương.
Ta từ trời xuống theo mây gió,
Rơi xuống nhân gian một chữ nguồn.
Ta tưới đồng xanh, nuôi hạt giống,
Ta tắm cây đời, gội bụi trần.
Ta đến rồi đi theo quy luật,
Chẳng vì ai cả, chẳng vì ai.
Nhưng người nhìn ta mà nhớ cũ,
Người nghe ta khóc giữa canh dài.
Kẻ thấy trong ta mùa hy vọng,
Người nghe trong đó một hình hài.
Ta chỉ là mưa trong trời đất,
Còn buồn vui ấy ở nơi người.
Ta rơi xuống thế gian như nước,
Người rơi xuống giữa cuộc đời thôi.
XVIII. KẾT — SAU CƠN MƯA
Mưa rồi cũng tạnh sau cùng ấy,
Mây cũng tan dần giữa khoảng không.
Cây cỏ vươn mình xanh trở lại,
Đất trời thanh sạch một màu trong.
Những giọt còn treo trên đầu lá,
Long lanh như những hạt châu trời.
Chợt thấy sau cùng điều còn lại
Không phải cơn mưa — chính lòng người.
Mưa đã đi qua bao thế hệ,
Đi qua tuổi nhỏ đến tuổi già.
Đi qua hạnh phúc và đau khổ,
Đi giữa nhân gian chẳng nói gì.
Nếu hỏi trên đời mưa đẹp nhất
Là lúc mưa xuống hay khi ngừng?
Có lẽ đẹp nhất là khi khiến
Một người tìm lại được chính mình.
Mai nếu trời lại mưa thêm nữa,
Xin cứ để mưa rơi thật đầy.
Rơi xuống cỏ cây, đồng ruộng, phố,
Rơi vào ký ức của đời này.
Rơi xuống những miền khô cằn nhất,
Rơi vào những trái tim đau thương.
Rơi cho sự sống bừng lên lại,
Rơi để người còn biết yêu thương.
Và nếu một đêm nghe tiếng mưa,
Thấy lòng chợt nhớ một người xa,
Xin đừng cố xua miền ký ức —
Bởi mưa là tiếng vọng của ta.
Ngoài trời mưa vẫn còn đang rớt,
Trong lòng ai đó cũng đang mưa.
Một cõi nhân sinh bao được mất,
Gói vào từng giọt giữa trời thưa.
Mưa chẳng bao giờ là nước mắt,
Nhưng khiến mắt người bỗng ướt theo.
Mưa chẳng nói gì mà nói hết,
Một đời thương nhớ với bao điều.
Mưa rơi xuống đất — đất hồi sinh.
Mưa rơi xuống lá — lá thêm xanh.
Mưa rơi xuống mái — thành ký ức.
Mưa rơi xuống lòng — hóa nhân tình.

