XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2026

ĐI ĐÂU KHÔNG QUAN TRỌNG BẰNG ĐI VỚI AI



I. NGƯỜI NÔNG NỔI
Đi với người nông nổi đường quanh,
Bước trước chưa hay đã vội nhanh.
Một chuyện chưa tường sinh rối trí,
Ba lời chưa nghĩ đã tan tành.
Đường xa vốn chẳng bao nhiêu dốc,
Bạn bước cùng nhau hóa chông chênh.
Đi đâu chẳng quý bằng đi với,
Người biết cùng mình giữ tĩnh thanh.
II. NGƯỜI SÂU SẮC
Đi với người sâu sắc tâm an,
Qua núi qua sông nhẹ bước nhàn.
Một tiếng tri âm lòng rộng mở,
Vài câu thấu hiểu dạ bình an.
Đường xa bỗng hóa thành thơ mộng,
Lữ khách cùng nhau chẳng ngại ngần.
Chẳng cứ nơi nào là đẹp nhất,
Có người đồng hành cảnh cũng xuân.
III. NGƯỜI BẤT AN
Đi với người bất an đường tối,
Giữa chốn thanh tâm vẫn bão giông.
Ngoài trời mây sáng mà lòng tối,
Trước Phật kinh dài vẫn chẳng yên.
Một chuyện chưa qua lo chuyện khác,
Một điều chưa tới đã sầu phiền.
Đường đời vốn chẳng nhiều giông gió,
Chỉ bởi trong tâm gió nổi lên.
IV. NGƯỜI AN NHIÊN
Đi với người an nhiên nhẹ bước,
Giữa trận phong ba vẫn mỉm cười.
Ngoài biển sóng dồn, lòng chẳng động,
Trong đời dâu bể, dạ không vơi.
Một câu tha thứ tan phiền muộn,
Một ánh nhìn thôi đủ ấm người.
Nếu được chọn ai cùng rong ruổi,
Xin chọn người này suốt cuộc đời.
V. NGƯỜI NHƯ SƯƠNG LẠNH
Có người như sương phủ cuối đêm,
Càng đi càng lạnh buốt bên thềm.
Vai kề mà vẫn xa xôi quá,
Chuyện cạnh bên nhau chẳng nói thêm.
Mưa xuống không người trao chiếc áo,
Gió về chẳng có một bàn tay.
Đường đời nếu gặp người như thế,
Thà bước một mình nhẹ gót chân.
VI. NGƯỜI GÂY HOANG MANG
Có người nghĩ đến đã hoang mang,
Như kẻ lạc đường giữa phố ngang.
Tiến bước thì lo đường phía trước,
Quay về lại sợ chuyện dở dang.
Một câu chưa rõ thành nghi hoặc,
Một chuyện chưa xong hóa ngổn ngang.
Bạn đồng hành quý hơn phương hướng,
Chọn được người hiền, vạn dặm an.
VII. NGƯỜI NHƯ VẾT THƯƠNG
Có người như vết thương lòng cũ,
Chạm đến là nghe nhói tận cùng.
Gặp mặt tưởng rằng mình đã quên,
Một lời khơi lại nỗi đau chung.
Càng gần càng thấy lòng đau nhức,
Càng tránh càng nghe bóng chập chùng.
Đường đời không phải ai cũng hợp,
Biết rời đúng lúc cũng là khôn.
VIII. NGƯỜI NHƯ NẮNG MAI
Có người như nắng sớm đầu mai,
Gặp gỡ đôi câu thấy nhẹ dài.
Một tiếng cười thôi tan mỏi mệt,
Vài lời trò chuyện ấm tương lai.
Đường xa bỗng thấy như gần lại,
Tuổi xế càng thêm chút trẻ dai.
Nếu chọn bạn đường trong cuộc sống,
Xin tìm người khiến mắt mình cười.
IX. NGƯỜI NHƯ HƯƠNG TRẦM
Có người như khói tỏa hương trầm,
Nhẹ bước bên nhau dạ lặng thầm.
Chẳng nói những lời làm náo động,
Không gieo phiền muộn xuống trong tâm.
Ngồi yên cũng thấy lòng thanh thản,
Cùng bước càng thêm ý nghĩa thâm.
Đời sống nếu tìm người bạn tốt,
Xin người như thế ở bên mình.
X. NGƯỜI TỬ TẾ
Có người tử tế chẳng phô trương,
Gặp chuyện gian nan vẫn giữ đường.
Thấy bạn sa cơ liền đỡ lấy,
Thấy người lỡ bước chẳng coi thường.
Không đem hơn thiệt làm câu chuyện,
Chẳng lấy đúng sai để tổn thương.
Đường đời chọn được người như vậy,
Còn quý hơn bao cảnh đẹp thường.
XI. NGƯỜI LẠC QUAN
Có người lạc quan giữa khó nghèo,
Gặp chuyện không vui vẫn nói theo:
“Việc khó rồi đây rồi sẽ ổn,
Đường xa cứ bước, chớ lo nhiều.”
Một câu nâng đỡ tan phiền muộn,
Một tiếng động viên ấm sớm chiều.
Đi với người này dù vất vả,
Gian nan cũng hóa chuyện vui theo.
XII. NGƯỜI HAY PHÁN XÉT
Có người đi với thích bình than,
Chưa rõ đầu đuôi đã luận bàn.
Thấy một phần thôi cho là hết,
Nghe vài câu đã vội cho rằng.
Bạn bè lâu năm còn xét nét,
Chuyện người thiên hạ cũng lo toan.
Gặp người như vậy đường dù đẹp,
Tâm trí cũng thường chẳng được an.
XIII. NGƯỜI THỰC DỤNG
Có người đồng hành chỉ tính toan,
Đi đâu cũng hỏi được mất phần.
Chén nước cũng cân xem lợi hại,
Một đường cũng tính chuyện thiệt hơn.
Khi vui đông đủ lời thân thiết,
Lúc khó quay lưng bước rất nhanh.
Bạn đường quý nhất đâu tiền bạc,
Mà ở bên nhau lúc nhọc nhằn.
XIV. CHỌN NGƯỜI ĐỂ ĐI CÙNG
Đường đời đâu cốt đến nơi nào,
Mà cốt cùng ai bước với nhau.
Chọn kẻ bình tâm khi biến động,
Chọn người tử tế lúc gian lao.
Chọn người biết nghĩ cho người khác,
Chọn bạn chân thành chẳng tính cao.
Nếu phải chọn người đi cuối cuộc,
Xin người an tĩnh, nghĩa tình sâu.
XV. LỜI KẾT
Đi đâu không trọng bằng đi với,
Cảnh đẹp còn tùy bởi bạn đường.
Người tốt khiến đời thêm rộng mở,
Người lành giúp dạ được yêu thương.
Một người tri kỷ hơn muôn cảnh,
Một bạn an nhiên quý vạn phương.
Cuối chặng đường đời ta mới hiểu:
Bình yên là được bước cùng người.
Tạm hiểu là Khi Ta còn trẻ, thì thường chọn đi đâu; càng đi qua nhiều năm tháng, ta càng hiểu phải chọn đi với ai. Người đáng để đồng hành lâu dài nhất là người an nhiên, sâu sắc, tử tế, chân thành, biết nâng đỡ và không làm tâm ta bất an.

HỘI VỀ CHỮ TAM


I. Chữ Tam trong cửa Phật
Chữ Tam thiên hạ gặp muôn nơi,
Tam Thế Như Lai độ cõi đời.
Quá khứ, hiện tiền cùng vị lai,
Ba ngôi hội tụ một phương trời.
Tam quan mở lối vào chùa cổ,
Tam cấp dẫn đường khách đến chơi.
Hương khói ba miền vương cửa Phật,
Chữ Tam xem vậy chẳng hề vơi.
II. Chữ Tam trong nhà cửa, phố phường
Nhà nay chuộng kiểu dựng Tam tầng,
Tầng dưới làm ăn, giữa nghỉ ngơi.
Tầng thượng trồng hoa vui nắng gió,
Ba tầng gom cả một cuộc đời.
Cổng nhà cũng thích làm Tam quan,
Ba cửa ra vào đẹp dáng sang.
Giữa có chính môn uy nghi mở,
Hai bên phụ cửa đón người sang.
III. Chữ Tam trong lòng người
Thử lòng thiên hạ quá Tam phen,
Ba bận mà còn giữ nghĩa bền.
Một lần là chuyện tình cờ gặp,
Hai lần còn có thể làm quen.
Đến ba lần nữa mà không đổi,
Mới biết lòng người thật giả xen.
“Quá Tam ba bận” lời xưa dặn,
Đừng để niềm tin hóa bạc đen.
IV. Chữ Tam trong chuyện làm ăn
Kinh tế bây giờ cũng chữ Tam,
Ba bên hợp sức mới nên làm.
Vốn, người, công nghệ cùng liên kết,
Sản xuất, thị trường chẳng dễ kham.
Tam nông gắn với đồng quê Việt:
Nông nghiệp, nông dân, nông thôn.
Ba mặt cùng nâng nền đất nước,
Đổi thay từ ruộng đến làng thôn.
Ba nhà liên kết chuyện kinh doanh,
Nhà nước, doanh nhân với dân lành.
Cùng góp sức xây nền phát triển,
Chia nhau lợi ích, giữ công bằng.
V. Chữ Tam trong xã hội
Tam quyền từng nói chuyện quốc gia,
Lập pháp, hành pháp với tư pháp.
Ba nhánh phân công cùng kiểm soát,
Để quyền không hóa chuyện riêng nhà.
Ba không, ba có, rồi ba cùng,
Tên gọi đổi thay theo mỗi vùng.
Trong cuộc sống trăm điều “ba” nữa,
Cứ gom thành Tam, thật lạ lùng!
Ba miền Bắc – Trung – với miền Nam,
Ba tiếng quê hương một Việt Nam.
Khác giọng, khác phong nhưng một cội,
Ngàn năm chung một chữ giang san.
VI. Chữ Tam của thế sự
Ba chìm bảy nổi kiếp nhân sinh,
Ba bảy hai mốt chuyện nhục vinh.
Ba phần được mất, ba phần mộng,
Ba nẻo đi về giữa cuộc tình.
Tam tai có lúc đời ai tránh,
Tam hợp đôi khi vận lại hanh.
Chữ Tam lúc dữ, khi lành,
Tùy người, tùy cảnh, tùy duyên số mình.
VII. Kết – Một chữ mà muôn điều
Một chữ “Tam” mà chuyện thế gian,
Từ chùa, cổng phố đến nhà sang.
Ba lần thử thách thành kinh nghiệm,
Ba bước thăng trầm hóa lẽ an.
Tam Thế, Tam Quan, rồi Tam tầng,
Tam nông, Tam quyền trải bốn phương.
Chữ Tam hội tụ trong đời sống,
Một chữ mà mang cả thế thường.
Ngẫm ra thiên hạ thích con “ba”,
Ba chẳng là nhiều, chẳng phải xa.
Một thêm một nữa thành ba chữ,
Mà đủ làm nên chuyện nước nhà