XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2025

ĐÔI MẮT - Bùi Minh Quốc

Chúng tôi khiêng anh về qua sông Đăk BLa
Mưa tầm tã trên thân anh đẫm máu
Trận đánh chưa xong, mắt anh nhìn đau đáu
Lần cuối cùng bầu trời Kon Tum.
Không có gì có thể thiết tha hơn
Những khao khát từ mắt anh trao lại
Đôi mắt ấy theo tôi hành quân mãi
Tới Sài Gòn, tới tận chót Cà Mau.
Tôi trở lại Kon Tum vừa kịp vụ đầu
Với chiếc rựa khai hoang vào trận mới
Với tất cả những gì của lòng mình gom góp lại
Sau những năm lăn lộn chiến trường.
Đất nước còn nghèo, đời tiếp tục khẩn trương
Đồng đội cũ về đây gần đủ mặt
Không tránh khỏi có những người rẽ ngoặt
Lòng đang phai màu máu đỏ chiến hào.
Phải sống thế nào đây? Nên sống thế nào?
Câu hỏi ngỡ nhàm rồi vẫn luôn luôn nóng bỏng
Dựng lòng người như sóng
Cứ mỗi ngày một khẩn thiết khắt khe hơn.
Những tính toán ranh ma, những dục vọng chập chờn
Cái tặc lưỡi: sự đời thường vẫn vậy.
Nhưng kìa đôi mắt anh
Đôi mắt anh dưới bầu trời Kon Tum buổi ấy
Nhìn tôi.
Mắt kẻ hy sinh rọi ánh sáng cho đời
Cho những ai thực lòng mong mỏi
Hãy sống sao để lương tâm không phút nào phản bội
Bao nhiêu máu kia đã tưới đẫm đất này?

Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2021

TỰ NGẪM SỰ ĐỜI

 

1 ÷ Bạc vàng biệt thự xe hơi

Chỉ là những thứ đồ chơi rẻ tiền

Con ngoan chồng giỏi vợ hiền

Mới là vô giá núi tiền cũng thua.

2 ÷ Anh em trong họ rất gần

Nhưng không đi lại dần dần thành xa

Người ngoài lui tới vào ra

Buồn vui chia sẻ cùng ta thành gần.

3 ÷ Anh em muốn mãi trọn tình

Thì nên tiền bạc phân minh rõ ràng

Thà cho nhau cả cục vàng

Làm ăn chung chạ một ngàn cũng chia.

4 ÷  Hạnh phúc chẳng phải vì tiền

Hạnh phúc vì có vợ hiền con ngoan

Hạnh phúc chẳng phải giàu sang

Hạnh phúc vì có xóm làng mến yêu.

5 ÷ Giàu tiền chớ vội khoe khoang

Bởi vì thứ âý chỉ mang tạm thời

Giàu tình giàu nghĩa tuyệt vời

Mới là vĩnh cửu ngàn đời chẳng phai.

6 ÷ Khi yêu chín bỏ làm mười

Biết sai nhưng vẫn mỉm cười bỏ qua

Ghét rồi một thổi thành ba

Còn lôi tên tuổi mẹ cha dày vò.

7 ÷ Thà rằng ăn cháo ăn rau

Gia đình hạnh phúc bên nhau sum vầy

Còn hơn thịt cá vun đầy

Mỗi người mỗi ngã tháng ngày lẻ loi.

8 ÷ Cho con kiến thức trong đầu

Để con tìm cách làm giàu mới hay

Cho con nhà cửa đất đai

Mà không biết giữ trắng tay mấy hồi.

9 ÷ Mẹ cho con cả cuộc đời

Cho hết gia đạo không lời kể ơn

Nuôi mẹ được vài bữa cơm

Đã nghe than thở sớm hôm nhọc nhằn.

10 ÷ Dù đi khắp bốn phương trời

Công danh thành đạt rạng ngời non sông

Cuối đời vẫn cứ ước mong

Trở về mảnh đất cha ông quê mình.

11 ÷ Người già chẳng ước nhiều tiền

Chỉ cần tạm đủ khỏi phiền cháu con

Người già chẳng ước ăn ngon

Chỉ cần thái độ cháu con vui lòng.

12 ÷ Đẻ con không phải dễ dàng

Nuôi con khôn lớn lại càng khó khăn

Dạy con thật tốt mới căng

Mẹ cha ai cũng băn khoăn điều này.

13 ÷ Báo đáp cha mẹ khi còn

Đừng chờ đến lúc vào hòm khóc than

Chăm sóc chu đáo nhẹ nhàng

Chứ đâu đòi hỏi bạc vàng gì đâu.

14 ÷ Có tiền trăm bạn nghìn bè

Kết tình huynh đệ rượu chè thâu đêm

Hết tiền đau ốm triền miên

Chỉ còn lại vợ nằm bên cạnh mình.

15 ÷ Vợ chồng mà mất niềm tin

Giống như một chiếc đèn pin chập chờn

Mỗi khi cầm nó đi đường

Lòng luôn lo lắng bất thường xảy ra.

16 ÷ Ở ngoài dạy cả ngàn người

Về nhà vẫn phải nghe lời mẹ cha

Lời mẹ chưa hẳn sâu xa

Nhưng luôn tốt đẹp để ta nên người.

17 ÷ Ta không cầu bạc cầu tiền

Không cầu địa vị chức quyền cao sang

Chỉ cầu hai chữ Bình an

Cha mẹ mạnh khỏe con ngoan vợ hiền.

18 ÷ Giàu sang chỉ biết hôm nay

Lỡ đâu mai mốt trắng tay không chừng

Cho nên chớ có vội mừng

Mà nên khiêm tốn chứ đừng huyênh hoang.

19 ÷ Họ giàu kệ họ em ơi

Mình nghèo mình sống thế thôi em à

Mỗi ngày ba bữa cơm cà

Vợ chồng con cái thuận hòa cũng vui.

20 ÷ Khi nghèo muốn có đủ ăn

Giàu rồi lại muốn tiếng tăm lẫy lừng

Lòng người tham quá vô chừng

Đến khi hấp hối mới ngừng chữ tham.

21 ÷ Tuổi già sức khỏe yếu đi

Nhà cao cửa rộng thiết chi nữa nào

Chỉ cần vui vẻ hỏi chào

Cháu con hiếu thảo ngọt ngào thương yêu.

22 ÷ Giàu tiền mà chẳng giàu tâm

Anh em ruột thịt người thân chẳng màng

Chờ chết ôm lấy hủ vàng

Chôn xuôi âm phủ để làng chửi ngu.

23 ÷  Đã là bổn phận làm con

Phải lo chữ hiếu vuông tròn trước sau

Hai bên nội ngoại như nhau

Đừng nên phân biệt mà đau lòng người.

24 ÷ Cha giàu con được ấm no

Vì thương con cái cha lo chu toàn

Con giàu chưa hẳn cha nhàn

Có người còn tính từng ngàn với cha.

25 ÷ Tuổi già đổi tính là thường

Con cái thấu hiểu nhịn nhường mẹ cha

Chứ đừng hỗn láo lu loa

Mang tội bất hiếu mẹ cha tủi hờn.

 

Cảm ơn quý bạn đọc thân mến, nếu thấy hay và ý nghĩa thì đừng quên chia sẻ cho mọi người cùng đọc, và chia sẻ để nhận chia sẻ nhiều hơn bạn nhé ... !

Sưu tầm

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2020

TUỔI THƠ TÔI ĐÃ MỘT THỜI NHƯ THẾ

Nhớ lắm Cha ơi thủa ấy

Ù ì xay gạo tháng ba..

Mẹ bảo Hoa Xoan lắm vậy

Muỗi ngày giỡn mặt bay qua..

 

Cái đói theo về xóm nhỏ

Mưa phùn nhão nhoẹt đường thôn

Chão Chuộc kêu ran bụi cỏ

Thấy nồng - dây Muống độn cơm..

 

Chị leo ngọn cây kiếm củi

Rách quần - ngồi khóc nỉ non

Buổi trưa đi về lủi thủi

Nhớ không..? Sợ mẹ đánh đòn..

 

Tháng ba trăng buồn ủ rũ

Thương người - chẳng chịu chui mây

Đồ rau - nửa ngày không ủ..

Nhà ai..bếp lạnh sương dày

 

Thương Cha lần mò ruộng thửa..

Giật mình - cái rét nàng bân

Co ro..mái nhà liếp nứa ..

Che con bằng tấm lưng trần..

 

Mẹ ru lời ru đứt quãng..

Để con Cò trắng bay ngang..

Ru con thạch sùng chạng vạng

Em tôi - giấc ngủ mơ màng..

 

Tuổi thơ xoay tròn cối gạo..

Xoay tròn cái đói giao mùa..

Không còn.. đì đùng tiếng pháo..

Mưa buồn.. khóm chuối đong đưa..

 

Ta xa ..bao giờ quên được..

Nằm rơm - khói ẩm đường làng

Trái Sung..rụng đầy bể nước..

Giờ thành nỗi nhớ mênh mang..

 

Cha đi..về nơi xa ấy..

Cối xay.. gãy ngõng giữa đàng

Quê ơi.. sao nghèo đến vậy..

Mưa buồn.. Dế khóc râm ran..

Kiên Duyên.



Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2020

Tự ngẫm sự đời


1 ÷
Bạc vàng biệt thự xe hơi
Chỉ là những thứ đồ chơi rẻ tiền
Con ngoan chồng giỏi vợ hiền
Mới là vô giá núi tiền cũng thua.

2 ÷
Anh em trong họ rất gần
Nhưng không đi lại dần dần thành xa
Người ngoài lui tới vào ra
Buồn vui chia sẻ cùng ta thành gần.

3 ÷
Anh em muốn mãi trọn tình
Thì nên tiền bạc phân minh rõ ràng
Thà cho nhau cả cục vàng
Làm ăn chung chạ một ngàn cũng chia.

4 ÷
Hạnh phúc chẳng phải vì tiền
Hạnh phúc vì có vợ hiền con ngoan
Hạnh phúc chẳng phải giàu sang
Hạnh phúc vì có xóm làng mến yêu.

5 ÷
Giàu tiền chớ vội khoe khoang
Bởi vì thứ âý chỉ mang tạm thời
Giàu tình giàu nghĩa tuyệt vời
Mới là vĩnh cửu ngàn đời chẳng phai.

6 ÷
Khi yêu chín bỏ làm mười
Biết sai nhưng vẫn mỉm cười bỏ qua
Ghét rồi một thổi thành ba
Còn lôi tên tuổi mẹ cha dày vò.

7 ÷
Thà rằng ăn cháo ăn rau
Gia đình hạnh phúc bên nhau sum vầy
Còn hơn thịt cá vun đầy
Mỗi người mỗi ngã tháng ngày lẻ loi.

8 ÷
Cho con kiến thức trong đầu
Để con tìm cách làm giàu mới hay
Cho con nhà cửa đất đai
Mà không biết giữ trắng tay mấy hồi.

9 ÷
Mẹ cho con cả cuộc đời
Cho hết gia đạo không lời kể ơn
Nuôi mẹ được vài bữa cơm
Đã nghe than thở sớm hôm nhọc nhằn.

10 ÷
Dù đi khắp bốn phương trời
Công danh thành đạt rạng ngời non sông
Cuối đời vẫn cứ ước mong
Trở về mảnh đất cha ông quê mình.

11 ÷
Người già chẳng ước nhiều tiền
Chỉ cần tạm đủ khỏi phiền cháu con
Người già chẳng ước ăn ngon
Chỉ cần thái độ cháu con vui lòng.

12 ÷
Đẻ con không phải dễ dàng
Nuôi con khôn lớn lại càng khó khăn
Dạy con thật tốt mới căng
Mẹ cha ai cũng băn khoăn điều này.

13 ÷
Báo đáp cha mẹ khi còn
Đừng chờ đến lúc vào hòm khóc than
Chăm sóc chu đáo nhẹ nhàng
Chứ đâu đòi hỏi bạc vàng gì đâu.

14 ÷
Có tiền trăm bạn nghìn bè
Kết tình huynh đệ rượu chè thâu đêm
Hết tiền đau ốm triền miên
Chỉ còn lại vợ nằm bên cạnh mình.

15 ÷
Vợ chồng mà mất niềm tin
Giống như một chiếc đèn pin chập chờn
Mỗi khi cầm nó đi đường
Lòng luôn lo lắng bất thường xảy ra.

16 ÷
Ở ngoài dạy cả ngàn người
Về nhà vẫn phải nghe lời mẹ cha
Lời mẹ chưa hẳn sâu xa
Nhưng luôn tốt đẹp để ta nên người.

17 ÷
Ta không cầu bạc cầu tiền
Không cầu địa vị chức quyền cao sang
Chỉ cầu hai chữ Bình an
Cha mẹ mạnh khỏe con ngoan vợ hiền.

18 ÷
Giàu sang chỉ biết hôm nay
Lỡ đâu mai mốt trắng tay không chừng
Cho nên chớ có vội mừng
Mà nên khiêm tốn chứ đừng huyênh hoang.

19 ÷
Họ giàu kệ họ em ơi
Mình nghèo mình sống thế thôi em à
Mỗi ngày ba bữa cơm cà
Vợ chồng con cái thuận hòa cũng vui.

20 ÷
Khi nghèo muốn có đủ ăn
Giàu rồi lại muốn tiếng tăm lẫy lừng
Lòng người tham quá vô chừng
Đến khi hấp hối mới ngừng chữ tham.

21 ÷
Tuổi già sức khỏe yếu đi
Nhà cao cửa rộng thiết chi nữa nào
Chỉ cần vui vẻ hỏi chào
Cháu con hiếu thảo ngọt ngào thương yêu.

22 ÷
Giàu tiền mà chẳng giàu tâm
Anh em ruột thịt người thân chẳng màng
Chờ chết ôm lấy hủ vàng
Chôn xuôi âm phủ để làng chửi ngu.

23 ÷
Đã là bổn phận làm con
Phải lo chữ hiếu vuông tròn trước sau
Hai bên nội ngoại như nhau
Đừng nên phân biệt mà đau lòng người.

24 ÷
Cha giàu con được ấm no
Vì thương con cái cha lo chu toàn
Con giàu chưa hẳn cha nhàn
Có người còn tính từng ngàn với cha.

25 ÷
Tuổi già đổi tính là thường
Con cái thấu hiểu nhịn nhường mẹ cha
Chứ đừng hỗn láo lu loa
Mang tội bất hiếu mẹ cha tủi hờn.


Sưu tầm trên Facebook-Khuyết danh

Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2019

SÔNG MÃ


Em có về quê anh
Vượt ghềnh thác một lần trên Sông Mã
Không phải ông cha xưa đặt tên sông cho lạ
Bao cuộc đời trôi nổi rất mênh mông...
Một tiếng gà giữa Ngã Ba Bông
Dân sáu huyện cùng nghe, người sáu làng cùng thức
Một tiếng “huầy dô” xô con đò dọc
Người trên bờ áo đẫm mồ hôi…
Chả bao giờ sông bình lặng, em ơi
Cả những khi lòng khô, phơi trắng cát
Không sóng chồm bờ, thì sóng ngầm xoáy đất
Đừng tưởng trăng lên, lơ đễnh gác con sào…
Đã sống đất này, phải chấp nhận cùng nhau
Một câu nói nửa rừng, nửa biển
Đi với nhau đến bờ, đến bến
Khúc nông sâu, bồi lở- thường tình.
Bao cuộc đời ngụp lặn giữa dòng xanh
Giờ ngoái lại, tóc còn dựng ngược!...
Xin tìm đến ngọn nguồn tiếng nấc
Của ai kia một thuở thác gềnh…
Riêng một điều cần nhớ ở XứThanh
Cái giàu có ẩn trong từng con sóng
Nên dòng sông trước khi ra biển rộng
Hắt lên người, bão lũ với phù sa…
(Huy Trụ)

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2019

CÂY ỔI


(Thân tặng bạn "Ngố")


Nhớ ngày xưa, nhà tau cạnh nhà mi.
Ranh giới hai nhà chỉ là cây ổi.
Học cùng lớp, mi hơn tau một tuổi.
Nhưng cũng dại khờ, ngốc nghếch giống tau thôi.

Vì gần nhà nhau nên bọn chúng ghép đôi.
Từ bựa nớ, tau không ngồi xe mi nựa.
Cũng từ đó; tau ghét mi như rứa.!?
Đi bộ đến trường... chứ quyết nỏ ngồi xe.

Bọn chúng trêu - mi nhăn nhở, cười toe.
Rồi đối đáp: "Choa lấy nhau cho bay chộ"
Tau xì môi, chửi mi: "đồ thằng Ngố!
Thà ế chồng, chứ ai lấy nhà mi ! "

Mi lại nhìn tau, nháy mắt, cười khì.
Chê con nít, nên mi không thèm chấp.
Trả thù mi, mèo sang nhà tau đập.
Gà qua vườn, tau đuổi chạy tung toe.

... Mùa ổi chín thơm, quả lúc lỉu, vàng khè.
Mi vắt vẻo trên cây ngồi huýt gió.
Tau nhịn sèm đứng bên ni nhòm ngó.
Mi rung cây, ổi chín rụng đầy vườn.

Có lẹ.. thấy tau, mi cụng mở lòng thương?? .
Lặng lẽ đi vô, mặc kệ vườn ổi rụng.
Tau lặt vội, xắn áo tròn đầy bụng.
Lật đật, lon xon, mang ổi về nhà.

Ngày mai gặp tau, mi ghé tóc ... hít hà ..
"Vơ bây ơi! Tau nghe mùi ổi chín .
Và tau biết có một người xấu tính .
Chỉ ghét người mà ổi chín lại yêu !!"

Để trả thù mi, tau nhắm mắt làm liều.
Xịt lốp xe, mặc kệ mi dắc bộ.
Nửa buổi chiều, mi mới về đến ngọ
Áo đẫm mồ hôi ... tau hối hận nhìn mi.

Tau tự trách mình: răng nhởi ác như ri"
Mi cười thanh minh "vì xe thủng lốp"
Tự nhủ lòng "tại hấn tra có hột
Ai nhủ chui vô học lớp với choa !!"
....
Vài bữa sau, tau đột ngột chuyển nhà.
Ôm kỷ niệm ra đi, không một lời xin lội.
Mi đứng lặng nhìn theo không nói.
Chôn chặt tuổi thơ dữ dội trong lòng ...

Đường sá ngái ngôi .. tau an phận lấy chồng.
Tau nghe nói: mi lên đường xuất ngoại ...
Mấy mươi năm, vẫn chưa lần gặp lại.
Tết năm ni, tau mới được về quê.

Cha mi khoe: "thằng Ngố đã đề huề
Sống sung túc nơi Hà thành đô hội.
Mỗi lúc về quê hấn thường vẫn nói:

"Cây ổi cuối vườn đừng chặt nghe cha ! "

LƯU HƯƠNG QUẾ
Yên Thành 3.2015

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2019

Ký ức lớp người tuổi 50



“Tổ quốc ta 3 vạn 2 ngàn đêm không ngủ:
87 năm ngựa trâu nô lệ, 30 năm kháng chiến trường kì!”

Chúng tôi ra đời…
trong ngả nghiêng thúng, quang, loạn lạc
mẹ gồng đi trong lửa đạn mịt mù
Từ tinh hoa dân tộc có Cụ Hồ
Mang chủ nghĩa Mác cứu tinh
bụt hiện hồi sinh
“Người là Cha, là Bác”
“Vạch đường đi cho dân tộc theo đi”(1)
Ta có Đảng Cộng sản Việt Nam
Đưa đường chỉ lối
Cả nước vùng lên…
“Rũ bùn đứng dậy sáng loà”(2)
Ta tự nguyện chia nhau
nước mắt
mồ hôi
cả máu và hoa
Bác Hồ gọi
Già trẻ, gái trai
Kết đoàn
“Trường kì kháng chiến”
Một trận Điện Biên
trời rung, đất chuyển
Con ngoáo ộp Thực dân như bầy cú giữa ban ngày
Việt Nam - Hồ Chí Minh!
Điện Biên - Hồ Chí Minh!
Là chiến thắng và yêu thương
trùm khắp tinh cầu
Là ánh bình minh
giữa đêm trường
cần lao thuộc địa

******

Tuổi xuân chúng tôi
miệt mài công trường, xưởng máy
lo bước theo cha sâu bẫm cuốc cày
Mơ “Cơm trắng như bông”…
áo mùa đông cho mẹ
Trời đất đang thanh bình
chợt tím bầm khói bom đạn Mĩ
Ta gói chặt ước mơ riêng
dốc lòng theo chân lí:
Không có gì quý hơn Độc lập Tự do(3)
Không thể lầm than!
Không thể thấp hèn!
Bốn nghìn năm…
đá núi, nước sông
mài bén lưỡi gươm giữ nước
“Phải đốt cháy dãy Trường Sơn”(3)
Chặt phăng mưu đồ quân xâm lược
“Chẳng kẻ thù nào ngăn nổi bước ta đi!”
Những Bà Triệu, Bà Trưng
thế kỷ Hai mươi
“Ba đảm đang”
ruộng đồng bời bời Năm tấn
vững vàng tay súng dân quân
Ta nâng niu
ta chắt chiu
từng con chữ, hạt cơm
Biết thay “Hoả pháo mồi rơm”
bằng “Sam III” thiêu tàn quân xâm lược
Cần lái Mig còn nhói vết chai tay
Không ở đâu như ở nơi đây:
Ra ngõ gặp Anh hùng;
Cả dân tộc hành quân;
Trời biển, ruộng đồng, núi sông…
Thành chiến trường diệt Mĩ;
Tú tài, cử nhân…
Toàn dân là chiến sĩ;
Đá núi, ong rừng, cây cỏ cũng ra quân
Bạt ngàn tre - gậy tầm vông
Trùng điệp nứa – chông nhọn hoắt
Cây cầu qua sông
biết hoá thân lừa mắt giặc
Nhà máy, giảng đường, sân khấu, trường quay…
nương tựa mái đao đình;
Toà soạn, xưởng in…
núp bóng tre xanh
Cả thành phố
đĩnh đàng
sơ tán!
Gang thép ra lò
đúc thêm lưỡi cày
làm ra súng đạn
Thơm những trang in
cho em nhỏ tới trường
Chất độc, đạn bom
chính hiệu U S A
không huỷ được mầu xanh
Cây lá Việt Nam
thương nhau
nên Thành đồng, Luỹ thép
Ta có đạm tưới mát cho đồng
Có thơ bay lên tư trái tim ta
rát bỏng…
Chúng tôi học thuộc lòng
chủ nghĩa Mác Lê Nin
bên tượng phật Thích Ca
Tư Bản luận
đọc bên lăng Sĩ Nhiếp
Cô sinh viên Địa chất
ôn “Xác suất”, “Địa tầng”…
bên Bút Tháp rêu phong
Bản Luận văn bảo vệ giữa chừng
khét lẹt..
khói bom Mĩ dội!
Ta vẫn đứng
và ta xốc tới
hiên ngang “Nhằm thẳng quân thù!”
Nguyễn Viết Xuân!
tư thế tấn công
bổi hổi vạn ngàn tay súng;
Thành “Thước ngắm”
cho Én bạc hạ B52
chớp động trời
đất rung Nhà Trắng
Mẩu …”Đồ đá” Việt Nam
ta góp nhặt
xây trại Hin Tơn
cho chúng đi, về?…
Tuổi xuân chúng tôi
biết bàng hoàng… “Trong gang tấc?”
sợ …”Sáng tối lập lờ?”
Những trang thư viết bằng máu cho đời(4)
mang khát vọng tột cùng
Tình yêu Cuộc sống!
Là hào khí những đoàn quân
điệp trùng Nam tiến
Dép lốp in mòn đá núi Trường Sơn
Hạnh phúc nào hơn
“Đường ra trận Mùa Xuân”
Ước mơ Lê Mã Lương cháy lòng thời đại
Tuổi Hai mươi “Tung cánh đại bàng…”

*****

Trong ngày Toàn Thắng hôm nay
Xin người biên “Thiên sử” hãy sang trang…
Hãy tạc vào Thế kỷ Hai mươi:
Người chiến sĩ gái mảnh mai
dạ sắt gan đồng
Em thắp lửa
Em là gió mát lành
Em là cột tiêu, cột mốc
Sáng rực đêm trường
chỉ lối những đoàn quân…
Đồng chí ơi!
Xin hãy nghiêng mình
Hãy khắc vào tim
Những mảnh đời già nua, lầm lũi, đơn côi:
em gái Quân y, em gái mở đường…
tươi xinh…bạn ta…thủa trước…
Tuổi xuân em
hiến dâng…
đâu bến, đâu bờ ?

****

Tổ quốc ta ơi!
diệt ba đế quốc
vẫn một dáng thân gầy
Hôm nay Người trở thành Lực sĩ:
Việt nam - Hồ Chí Minh!
vai thép chân đồng
trái tim hồng bốc lửa
Lấp lánh trên Người
bạt ngàn nghĩa trang
điệp trùng mộ chí
Đông đội tôi,
bạn bè tôi…
Vì Độc lập, Tự do
hằng triệu mái đầu xanh
vĩnh hằng yên nghỉ
Gió núi và thơ tôi
nức nở …
nói thay lời
Cảm ơn Mẹ kính yêu
Cho chúng con ra đời
Lớp người Tuổi 50
bước dài Hai Thế kỷ
Bác Hồ dạy chúng con
biết sống, hi sinh
Tìm con đường thắng Mĩ
Xây Nước Thịnh, Dân Giàu
Làm nên…
Huyền thoại Việt Nam !

Từ Sơn, tiết trọng đông 2003
PHẠM ĐĂNG KIỂM

_____________________
(1):Ý thơ Tố Hữu
(2):Ý thơ Nguyễn Đình Thi
(3):Những chính kiến như chân lí của chủ tịch Hồ Chí Minh
(4):Thời chống Mĩ, nhiều người đã lấy máu mình viết thư gửi cho Đảng, Bác Hồ, xin được vào Miền Nam chiến đấu, đó gọi là “Huyết Tâm thư”
Ghi chú:
- Tôi mong mỏi các bạn có bài đăng lên phây nhớ tag cho tôi, vì nhiều khi bản thân tôi không có thời gian xem được các bài viết trên “Trang chủ”
- Bài viết của tôi không tag được cho nhiều bạn, vì dung lượng có hạn, mong các bạn hết sức thông cảm; các bạn được tag, nếu không muốn để trên Tường nhà, các bạn chỉ việc ấn vào dấu* ở phía trên bên phải bài đăng chọn: “Ẩn khỏi dòng thời gian”, khi cần, xem sau cũng được!

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2019

ĐỊNH NGHĨA VỀ CHỒNG




Chồng là can rượu nếp đầy
Nhậu về quên đậy, mùi bay khắp nhà
Chồng là cái máy mát-xa
Chồng là tổ ấm, chồng là nắng xuân
Chồng là nghệ sỹ nhân dân
Chồng là một nửa những phần buồn vui
Chồng là bợm nhậu, bạn đời.
Chồng là thần tượng một đời thanh xuân
Chồng là ong thợ chuyên cần
Chồng là duyên nợ nửa phần đời ta
Chồng là trụ cột trong nhà
Chồng là chỗ dựa cho ta hàng ngày
Chồng là chú cuội trên mây
Lần nào về muộn cũng đầy lý do
Chồng là một chú ngựa ô
Là người lãng mạn thích bồ, yêu hoa
Chồng là cấp phó trong nhà
Chồng là vệ sỹ, chồng là xe ôm
Ra đường thích phở chê cơm
Về nhà chê phở không hơn cơm nhà
Chồng là bóng cả cây đa
Chồng là bảo mẫu, là cha con mình
Khi yêu vợ, nịnh: rất xinh
Khi giận lại bảo vợ mình “táo ta”
Con ngoan thì nhận công cha
Con hư lại bảo lỗi là mẹ cho
Đêm ngủ thở ngáy o o
Hút thuốc nhả khói như là nung vôi
Nhìn gái thì mắt sáng ngời
Nhìn vợ thì trợn con ngươi gờm gờm.
Chồng là giận, chồng là thương
Chồng là con nợ tiền lương tháng ngày
Chồng là rượu ngọt men say
Chồng là nỗi nhớ tháng ngày khó quên
Chồng là bảo vệ đêm đêm
Cho vợ được ngủ bình yên say nồng
Chồng là thỏ đế mềm lòng
Sợ vợ nổi giận, sợ dòng lệ rơi
Chồng là kho báu trên đời
Chồng là lãng tử, là người đa đoan
Chồng là chú học trò ngoan
Lỗi nào cũng nhận nhưng làm lại quên
Chồng là Phật, chồng là Tiên
Chồng là cái máy in tiền cho ta
Chồng là cái máy điều hoà
Chồng là con nghiện bỏ nhà lang thang
Khi tỉnh, gọi vợ nữ hoàng
Khi say đập ghế đập bàn nói mê
Chồng là con cháu ông Đề
Nếu không quản lý ra đê mà nằm
Yêu thì yêu, bụng vẫn căm
Hễ nghe có nhậu phăm phăm ra ngoài.
Chồng là con đỉa bám dai
Khuya rồi mà vẫn vật nài nỉ non
Chồng là gương sáng cho con
Chồng là đấu sỹ vàng son một thời
Chồng là hoàng tử con trời
Vì yêu nên mới làm người trần gian….
( St )