XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

TÍNH CÁCH NGƯỜI VỀ HƯU:


Phụ thuộc vào khi đi làm có tính cách độc lập hay tính cách phụ thuộc tập thể (kiểu tập thể lãnh đạo cá nhân phụ trách nhưng không chịu trách nhiệm)

Về hưu là một cột mốc quan trọng trong cuộc đời, đánh dấu sự chuyển đổi từ một giai đoạn bận rộn, gắn bó với công việc và các mối quan hệ xã hội sang một giai đoạn tự do hơn nhưng cũng đầy thách thức. Cách một người thích nghi với giai đoạn này phụ thuộc rất lớn vào tính cách, môi trường sống, và những giá trị cá nhân mà họ xây dựng trong suốt cuộc đời.
1. Tính cách phụ thuộc vào tập thể: “Con ốc trong hệ thống”
Những người có tính cách phụ thuộc vào tập thể thường quen thuộc với việc hoạt động trong một môi trường có cấu trúc rõ ràng, như cơ quan, tổ chức, hoặc cộng đồng nơi họ đóng một vai trò cụ thể. Họ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống thông qua sự gắn kết với người khác, sự công nhận từ đồng nghiệp, và cảm giác thuộc về một nhóm. Khi về hưu, những người này có thể đối mặt với các vấn đề sau:
• Cảm giác cô đơn và lạc lõng: Công việc không chỉ là nguồn thu nhập mà còn là nơi cung cấp các mối quan hệ xã hội và cảm giác “được cần đến”. Khi rời khỏi môi trường làm việc, họ mất đi phần lớn các tương tác xã hội quen thuộc, dẫn đến cảm giác bị cô lập. thể mô tả trạng thái này như “chới với, bất ổn”, điều này rất đúng với những người vốn phụ thuộc vào hệ thống để định hình bản thân.
• Thiếu mục tiêu rõ ràng: Trong thời gian làm việc, mục tiêu thường được định sẵn (hoàn thành dự án, đạt KPI, thăng tiến, v.v.). Khi về hưu, sự thiếu vắng những mục tiêu cụ thể này có thể khiến họ cảm thấy mất phương hướng, đặc biệt nếu họ không có thói quen tự tạo ra các kế hoạch cá nhân.
• Khó khăn trong việc tái định nghĩa bản thân: Những người phụ thuộc tập thể thường xác định giá trị bản thân qua vai trò công việc (ví dụ: “Tôi là trưởng phòng” hoặc “Tôi là giáo viên”). Khi nghỉ hưu, họ phải đối mặt với câu hỏi “Tôi là ai?” mà không có câu trả lời sẵn có, dẫn đến khủng hoảng bản sắc.
• Ví dụ thực tế: Một người làm việc trong cơ quan nhà nước nhiều năm, quen với việc được đồng nghiệp và cấp dưới tôn trọng, có thể cảm thấy trống rỗng khi nghỉ hưu vì không còn nhận được sự chú ý hay công nhận như trước.
2. Tính cách độc lập: “Cuộc đời vẫn đẹp sao”
Ngược lại, những người có tính cách độc lập thường tự chủ trong suy nghĩ và hành động, ít phụ thuộc vào sự công nhận từ bên ngoài. Họ có khả năng tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống từ bên trong, thông qua sở thích cá nhân, đam mê, hoặc các mục tiêu tự đặt ra. Với những người này, về hưu không phải là một cú sốc mà là cơ hội để khám phá những khía cạnh mới của cuộc sống.
• Tự do và sáng tạo: Người có tính cách độc lập thường tận hưởng sự tự do mà giai đoạn về hưu mang lại. Họ có thể dành thời gian cho các hoạt động yêu thích như làm vườn, viết lách, du lịch, học kỹ năng mới, hoặc tham gia các dự án cá nhân. Sự tự do này giúp họ cảm thấy cuộc sống vẫn đầy ý nghĩa và thú vị.
• Khả năng tự định hướng: Những người này thường có thói quen đặt ra mục tiêu cá nhân, ngay cả khi không còn làm việc. Họ có thể lập kế hoạch cho ngày nghỉ hưu, như tham gia các khóa học, tình nguyện, hoặc xây dựng các mối quan hệ mới ngoài môi trường công việc.
• Tính kiên cường tâm lý: Người độc lập thường ít bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi môi trường xã hội. Họ có thể dễ dàng thích nghi với việc ở một mình hoặc tìm cách xây dựng các mối quan hệ mới mà không cảm thấy áp lực phải “thuộc về” một tập thể cụ thể.
• Ví dụ thực tế: Một người về hưu với tính cách độc lập có thể bắt đầu học chơi nhạc cụ, tham gia các câu lạc bộ cộng đồng, hoặc thậm chí khởi nghiệp nhỏ dựa trên sở thích cá nhân, như mở quán cà phê hoặc viết sách.
3. Yếu tố ảnh hưởng đến tính cách và khả năng thích nghi
Ngoài tính cách cá nhân, còn có nhiều yếu tố khác ảnh hưởng đến cách một người về hưu đối mặt với giai đoạn này:
• Văn hóa và xã hội: Ở Việt Nam, nơi giá trị tập thể và gia đình thường được đề cao, những người phụ thuộc vào tập thể có thể cảm thấy khó khăn hơn khi về hưu, đặc biệt nếu họ không còn vai trò “trụ cột” trong gia đình hoặc cộng đồng. Ngược lại, ở các xã hội đề cao cá nhân, người về hưu có thể dễ dàng tìm thấy ý nghĩa trong các hoạt động cá nhân hơn.
• Tình trạng tài chính: Nếu khẳng định rằng “kinh tế tốt” sẽ ổn hết nhưng người về hưu vẫn có thể bất ổn. Tuy nhiên, tài chính vẫn đóng vai trò quan trọng. Những người độc lập nhưng gặp khó khăn tài chính có thể bị hạn chế trong việc theo đuổi sở thích, trong khi người phụ thuộc tập thể có tài chính ổn định có thể dễ dàng tham gia các hoạt động cộng đồng để bù đắp sự trống rỗng tuy nhiên sự hòa nhập của họ gặp nhiều khó khăn hơn do bệnh nghề nghiệp của họ hanh chế họ.
• Sức khỏe và tuổi tác: Sức khỏe tốt giúp người về hưu, dù độc lập hay phụ thuộc, có thêm năng lượng để tham gia các hoạt động. Ngược lại, sức khỏe kém có thể làm tăng cảm giác bất ổn, đặc biệt với những người vốn phụ thuộc vào sự hỗ trợ từ tập thể.
• Mối quan hệ cá nhân: Những người có mạng lưới quan hệ gia đình và bạn bè bền chặt thường dễ thích nghi hơn, bất kể tính cách. Người độc lập có thể tự tìm niềm vui, nhưng nếu có sự hỗ trợ từ gia đình, họ sẽ càng cảm thấy cuộc sống phong phú hơn.
4. Làm thế nào để thích nghi tốt hơn khi về hưu?
Dựa trên sự khác biệt giữa hai loại tính cách, dưới đây là một số gợi ý để người về hưu có thể tận hưởng giai đoạn này, bất kể họ thuộc nhóm nào:
* Đối với người phụ thuộc tập thể:
◦ Xây dựng cộng đồng mới: Tham gia các câu lạc bộ, tổ chức tình nguyện, hoặc các nhóm tôn giáo để duy trì cảm giác thuộc về.
◦ Tìm vai trò mới: Thay vì vai trò công việc, họ có thể đảm nhận vai trò trong gia đình (như chăm sóc cháu) hoặc cộng đồng (như tư vấn, hướng dẫn người trẻ).
◦ Học cách độc lập từng bước: Thử các hoạt động cá nhân nhỏ, như đọc sách, vẽ tranh, hoặc tập thể dục, để dần làm quen với việc tự tạo niềm vui.
* Đối với người độc lập:
◦ Duy trì sự cân bằng: Dù thích tự do, họ cũng nên duy trì các mối quan hệ xã hội để tránh cô lập lâu dài.
◦ Đặt mục tiêu dài hạn: Lập kế hoạch cho những dự án lớn hơn, như viết hồi ký, học ngoại ngữ, hoặc du lịch, để giữ cuộc sống phong phú.
◦ Chia sẻ kinh nghiệm: Người độc lập có thể tìm niềm vui bằng cách truyền đạt kiến thức hoặc kinh nghiệm của mình, như dạy học hoặc cố vấn.
* Cho cả hai nhóm:
◦ Chăm sóc sức khỏe: Tập thể dục, ăn uống lành mạnh và kiểm tra sức khỏe định kỳ giúp duy trì năng lượng và tinh thần tích cực.
◦ Khám phá sở thích mới: Về hưu là cơ hội để thử những điều trước đây chưa có thời gian, như học nấu ăn, làm đồ thủ công, hoặc tham gia các khóa học trực tuyến.
◦ Kết nối với gia đình: Dành thời gian cho con cháu hoặc bạn bè giúp củng cố các mối quan hệ và mang lại niềm vui.
5. Tóm lại
Tính cách độc lập hay phụ thuộc vào tập thể đóng vai trò quan trọng trong việc định hình trải nghiệm của một người khi về hưu. Những người phụ thuộc tập thể cần tìm cách duy trì kết nối xã hội và xây dựng mục tiêu mới để vượt qua cảm giác lạc lõng. Trong khi đó, những người độc lập thường dễ dàng tìm thấy niềm vui trong sự tự do, nhưng cũng cần chú ý đến việc duy trì các mối quan hệ để cuộc sống trọn vẹn hơn. Dù thuộc nhóm nào, việc chuẩn bị tâm lý và kế hoạch cho giai đoạn về hưu từ sớm sẽ giúp mỗi người biến giai đoạn này thành một chương mới đầy ý nghĩa, đúng như tinh thần “cuộc đời vẫn đẹp sao”.
6. Quan sát Sinh hoạt cộng đồng mạng như nhóm Zalo, Facebook,…người sống độc lập cư xử chấp nhận sự khác biệt của người xung quanh và cộng đồng hơn và không có thói quen bắt mọi người phải cư xử theo ý mình. Còn người sống dựa tập thể chia thành hai loại:
* Loại làm lãnh đạo thường mắc bệnh duy ý chí hay cho mình đúng còn người khác sai. Có thói quen nói ra bắt người khác phải tuân theo. Sống với cấp dưới nịnh bợ khi nói sai không bị phản kháng nên hay nhầm tưởng mình nói đúng và mắc luôn bệnh hiếu thắng. Loại người này chỉ có thể sống với người quen mình không có khả năng sống với người lạ.
* Loại làm nhân viên cấp dưới hay có thói quen sống nịnh bợ a dua, thường bị hiệu ứng đám đông và cấp trên chi phối nên cả đời rất khó có quan điểm độc lập.
+ Nếu ai đó đã từng tham gia nhóm Zalo hay Facebook thì rất rõ điều này.

Bài Thơ “Ly Tao” của Khuất Nguyên Nỗi sầu ly biệt (Người dịch: Nhượng Tống)

 Nỗi sầu ly biệt (Người dịch: Nhượng Tống)  - Khuất Nguyên


Bá Dung nhớ cha ta thuở nọ,
Vốn dòng vua về họ Cao Dương.
Tháng giêng đầu tiết xuân sang,
Cõi đời ta xuống giữa đương ngày Dần.
Buổi trứng nước ân cần chăm sóc,
Biết bao nhiêu khó nhọc công cha.
Chữ hay kén đặt cho ta:
Tên là Chính Tắc, tự là Linh Quân.
Trong ta đã mười phần lộng lẫy,
Chải chuốt càng thêm nẩy xinh tươi.
Sói ngàn nhài bãi khoác ngoài,
Tết lan thu lại làm đai đeo thường.
Sợ chẳng kịp ta càng mê mải,
Tuổi xanh nào có đợi gì ai.
Mộc lan sớm cắt trên đồi,
Ðông thanh chiều hái bên ngoài bến sông.
Ngày tháng vút đi không trở lại,
Vừa xuân qua đã lại thu sang.
Ðoái trông cỏ áy cây vàng,
Sợ con người đẹp muộn màng lỡ duyên!
Tuổi đang trẻ nết quen càn rỡ,
Thế mà không đổi sửa cho đành.
Ngựa hay cưỡi lấy, đi nhanh,
Lại đây ta chỉ cho mình đường quang.
Ðời ba vua thuở đang rực rỡ,
Các giống thơm hớn hở đua tươi.
Hoa tiêu, hoa quế lộn mùi,
Cứ gì hoa huệ được người yêu đương.
Theo đạo chính nhằm đường ngay thẳng,
Nghiêu Thuấn xưa thiệt đấng minh quân.
Cớ sao Kiệt Trụ ngu đần,
Ðâm đầu lối tắt sa chân đường cùng.
Hám vui bọn chúng không biết sợ,
Ðường tối tăm hiểm trở xiết bao.
Xe loan e lúc đổ nhào,
Phải rằng ta sợ thiệt vào đến thân!
Cố theo kịp gót chân vua trước,
Quản chi công xuôi ngược long đong.
Tình ta mình chẳng xét cùng,
Nghe lời ton hót đem lòng giận ta!
Nói thẳng vẫn biết là có hại,
Biết vậy mà nín mãi không đành!
Chín lần trời hãy chứng minh,
Chỉ vì ta quá yêu mình đấy thôi!
Trước cùng ta nặng lời hẹn ước,
Sau vì đâu đổi khác đơn sai?
Biệt ly ta chẳng quản nài,
Xót mình lòng dạ đổi dời bao phen.
Chín vườn lan lại nghìn sào huệ,
Một mình ta chăm chỉ hôm mai.
Tử tiêu bạch chỉ xen vai,
Kẹ trong đỗ nhược, bao ngoài tân di.
Mong cành lá có khi đua nẩy,
Chờ đến mùa hái lấy hoa tươi.
Bỏ rơi ta thiết chi đời,
Thấy trăm hoa chịu lạc loài mà thương!
Chúng chen chúc trên đường vụ lợi,
Tấm lòng tham, tham mãi tham hoài!
Ðem dạ mình đọ bụng người,
Sinh lòng ghen ghét, đặt lời gièm pha.
Mồi phú quý cố mà đeo đuổi,
Phải lòng ta có vội thế đâu.
Cái già sồng sộc theo nhau,
E không để được về sau tiếng lành.
Ăn hoa rụng bên nhành thu cúc,
Uống sương sa dưới gốc mộc lan.
Tình yêu khôn đẹp muôn vàn,
Khát hoài! đói mãi! phàn nàn mà chi!
Rút rễ cây ta xe sợi chỉ,
Xâu cánh hoa thiên lý xinh xinh.
Cánh lan cánh huệ trắng tinh,
Giây ngần bền dẻo tết manh áo ngoài.
Áo như thế thói đời chẳng mặc,
Ta cứ theo phép tắc người xưa.
Dẫu rằng đời có chẳng ưa,
Thì xin theo lối cũng như Bành, Hàm.
Ðời người khổ kể làm sao xiết!
Ðành than dài gạt vết lệ hoen.
Làm xinh ta khéo vô duyên,
Sớm vừa can gián chiều liền sa cơ.
Sa cơ mặc nhởn nhơ vẫn thế,
Vẫn đeo lan dắt huệ như xưa.
Lòng ta đã thích đã ưa,
Dẫu rằng chín chết có chừa được đâu.
Trách mình chẳng suy sau xét trước,
Mãi mãi không rõ được thói đời.
Chúng ghen ta có mày ngài,
Phao cho ta tiếng con người lẳng lơ.
Người đời thật đã thừa khôn khéo,
Ðua nhau theo mức vẹo thước cong.
Khuôn vuông mẫu thẳng chẳng dùng,
Cúi luồn cầu cạnh một dòng như nhau!
Một mình chịu nuốt sầu ngậm tủi,
Nói ai hay nông nỗi lúc này?
Thà cho sống đọa thác đày,
Lòng ta không nỡ để lây thói thường!
Loài chim cắt ngang tàng bay bổng,
Vốn xưa nay là giống không đàn.
Vuông tròn vốn chẳng cùng làn,
Khúc đường ai để yên hàn cho ai?
Tránh điều lỗi, mặc đời xoi mói!
Nén chí xưa, cam nỗi xót xa.
Thánh hiền xưa cũng như ta,
Thẳng ngay mà chết, ấy là chết trong!
Tiếc nhận lối mà không biết lối,
Liệu về thôi, ở lại chi lâu?
Lạc đường cũng chửa xa đâu,
Quay xe trở lại cho mau còn vừa.
Giục vó ngựa lên bờ lan dã,
Sang gò tiêu thong thả nghỉ ngơi.
Tiến ra chẳng hợp với đời,
Lui về sửa lại mặc ngoài cho xinh.
Hái sen súng, cắt manh áo đẹp,
Cắt phù dung may nếp xiêm dài.
Ðời không biết đến mặc đời,
Tình ta vẫn hẳn vẹn mười thơm tho.
Mũ ta đội xốc cho cao ngất,
Ðai ta đeo buông thật dịu dàng.
Khắp mình thơm nức sáng choang,
Ðẹp còn giữ được chất thường chưa phai.
Chợt quay lại liếc chơi, ta muốn
Ði xem cho khắp bốn cõi hoang.
Rung rinh bao thú điểm trang
Ngọt ngào càng thấy rõ ràng mùi thơm.
Ðời ai cũng riêng ham từng món,
Như ta đây chỉ muốn làm xinh.
Phân thây xé xác cũng đành,
Lòng này hồ dễ dỗ dành được sao?
Tiếng cô chị bước vào léo xéo,
Mắng ta rằng rõ khéo ngẩn ngơ,
"Bướng như chàng Cổn ngày xưa,
Bỏ mình núi Vũ bây giờ ai thương?
Sao em thích khoe khoang chải chuốt,
Riêng một mình giữ một vẻ xinh?
Ðầy nhà dây dợ, cỏ tranh,
Người ta mặc cả sao mình lại không?
Nói với chúng dễ hòng nói xiết!
Ai là người xét biết lòng ta?
Ðời đều bè đảng gian tà,
Một mình ta nói, nói mà ai nghe?"
Trong đạo thành liệu bề theo dõi,
Ðến chi đây xiết nỗi tân toan.
Sang Nam qua ngọn Tương Ngoan,
Tới đền vua Thuấn, ta than vài lời:
"Mê hát xướng kìa đời nhà Hạ,
Vua Thái Khang thỏa dạ vui chơi,
Chẳng lo chẳng nghĩ lâu dài,
Năm con mới phải lạc loài bốn phương.
Vua Nghệ chỉ ham đường săn bắn,
Say chim muông quên hẳn việc thường.
Tham vui vua Xác hoang toàng,
Cả hai đều phải thịt xương tan tành!
Ðến vua Ngáo cậy mình sức khỏe,
Chẳng giữ gìn chỉ phí ăn chơi.
Quên mình ngày tháng giông dài,
Quá ra khi đã để rơi cả đầu.
Hạ Kiệt có biết đâu đạo cả,
Lần lữa trông tai vạ đến nơi.
Vua Tân ướp món thịt người,
Cũng vì thế mới hết đời nhà Thương!
Lại xét đến Vũ, Thang, Văn, Võ
Kính mà nghiêm chẳng bỏ đạo hằng.
Cất dùng toàn bọn tài năng,
Theo khuôn giữ mực thẳng băng một chiều.
Ông trời chẳng riêng yêu ai hết,
Xem thấy ai đức nết thì nên.
Xưa nay chỉ bậc thánh hiền,
Thương dân mới được cầm quyền trị dân.
Trông sau trước xét lần sự thế,
Hãy để tâm suy nghĩ cho cùng.
Làm đâu được việc bất công!
Những phường bất nghĩa có dùng được đâu.
Lòng này nghĩ trước sau như một,
Dẫu chết ngay chẳng chút nôn nao.
Người xưa oan thác biết bao,
Theo vuông lựa có vào sao lỗ tròn.
Nức nở khóc cho buồn đầy dạ,
Tủi cho thân sinh đã lỗi thời!
Gạt sầu bứt cánh huệ tươi,
Áo khăn lã chã lệ rơi ướt đầm!
Quỳ khép áo lầm rầm khấn vái:
"Xin dốc theo lẽ phải đường ngay!"
Quay ra đạp gió rẽ mây,
Cưỡi rồng gióng phượng định ngày chơi xa.
Sớm Thương-Ngô, chiều qua Huyền Phố,
Ðến thần linh xa ngó cõi ngoài.
Chốn này muốn tạm nghỉ ngơi,
Chiều hôm bảng lảng mặt trời xuống nhanh.
"Hy Hòa hỡi nể tình ta với!
Lối non đoài chớ vội xông pha.
Quản bao nước thẳm non xa,
Ðể ta tìm kiếm cho ra bạn lòng!"
Cho ngựa uống bên đồng Dục Nhật,
Buông dây cương ở đất Phù Tang.
Nhởn nhơ chốc lát dọc đường,
Bẻ cành nhược mộc chăng ngang mặt trời.
Chị trăng phải nhanh chân tiến trước,
Dì gió cho lần bước theo sau.
Chim loan mở lối đi đầu,
Nhưng thầm sấm sét dốc hầu chưa xong!
Ta giục phượng gia công bay mãi,
Suốt ngày đêm rong ruổi cho mau.
Cơn giông bão táp theo hầu,
Cầu vồng mống cụt đem nhau đến chào.
Khắp các ngã trước sau tới tấp,
Ðủ mọi mầu trên dưới tơi bời...
Ta truyền mở cửa nhà trời!
Lính canh lại tựa cửa ngoài nhìn ta.
Người mỏi mệt trời đà sẩm tối,
Ðứng bơ phờ tay với bông lan.
Cõi đời nhơ đục muôn vàn,
Ghét tài, ghét đẹp, thói càn đã quen.
Sớm dóng ngựa qua miền Bạch Thủy,
Lên Lãng Phong ta sẽ dừng cương.
Không ai là gái đảm đang,
Trông về nước Sở gạt hàng lệ rơi.
Chơi cung Xuân này nơi thanh nhã,
Ðeo dắt thêm hai đóa hoa quỳnh.
Hoa tươi còn chửa lìa cành,
Xem ai là gái hữu tình ta đưa.
Sai thần mây đi mưa về gió,
Cung Phục Phi tìm rõ tới nơi.
Mối may ta lại cậy người,
Cởi dây đeo để ngỏ lời giao đoan.
Trải mấy độ qua ngàn vượt núi,
Bỗng dọc ngang đường lối khó thông.
Chiều hôm về nghỉ non Cùng,
Sớm ra gội tóc trên sông Vị Bàn.
Nàng cậy đẹp khinh nhờn quen thói,
Quên tháng ngày, mê mải dong chơi.
Ðẹp nhưng mất nết xin thôi,
Bỏ tìm chốn khác lấy người đoan trang.
Vùng trời rộng bốn phương man mác,
Xem khắp rồi lại bước xuống đời.
Hữu nhung trông với cõi ngoài,
Long lanh đền ngọc thấy người gái xinh.
Mượn chim trấm mối manh nói hộ,
Trấm trả lời: "Việc đó không xuôi!"
Kìa chim tu hú dại đời,
Ta còn ghét nó là loài tinh ranh.
Mình khuây khỏa lấy mình chẳng nối,
Lòng hồ nghi trăm mối vấn vương.
Chịu lời ta đã phượng hoàng,
Chỉ e ta đến sau chàng Cao Tân.
Xa tìm chốn yên thân chẳng có,
Ðành lênh đênh đây đó biết sao!
Thiếu Khang đang lúc ba đào,
Họ Kiều hai gái sánh vào vừa xinh.
Lý đã kém mối manh lại vụng,
Chỗ hẹn lời e cũng không bền.
Người đời bẩn tưởi nhỏ nhen,
Chuộng bên gian ác, ghét bên hiền tài.
Buồng the đã là nơi cách trở,
Nhà vua còn đang cữ mê say.
Ôm lòng biết ngỏ ai hay,
Bước đời nhịn mãi nước này được sao.
Chẻ nắm quẻ Quỳnh-mao làm thẻ
Mượn Linh-phân gieo quẻ nhân duyên.
Quẻ rằng: "Ao ước thì nên,
Bên tài bên sắc đôi bên cùng lòng.
Nghĩ chín cõi mênh mông rộng rãi,
Phải riêng đây có gái kén chồng?
Ðường xa xin chớ ngại ngùng,
Người xinh ai chẳng đem lòng khát khao?
Cỏ thơm kể nơi nào chẳng có,
Thương tiếc chi quê cũ nữa anh!
Quáng lòa bao kẻ chung quanh,
Dở hay ai xét cho mình nữa đâu!
Lòng yêu ghét khác nhau biết mấy!
Bọn chúng coi thật thấy lạ đời.
Cỏ hôi đeo dắt đầy người,
Hoa lan thơm ngát chê bai chẳng dùng.
Loài cây cỏ còn không phân biệt,
Giống ngọc lành xét biết đâu mà!
Phân tro xếp đống đầy nhà,
Cánh hồi cánh quế chê là không thơm"
Quẻ dạy thế, ở làm chi nữa!
Nhưng lòng còn lưỡng lự chưa đi.
Chiều nay sắp đặt lễ nghi,
Mời Vu Hàm lại ta thì hỏi han.
Chín dãy núi chập chờn đón rước,
Trăm vị thần chững chạc tới nơi.
Hào quang rực rỡ đầy trời,
Vì ta dạy hết mọi lời thủy chung.
Rằng: "Lên xuống cố công tìm hỏi,
Ai cùng mình khuôn lối như in.
Vũ, Thang kén lựa tôi hiền,
Chí Cao Dao được chúng tin yêu vì.
Quả là đẹp cứ gì tốt mối!
Giá ngọc lành há phải bán rong!
Duyệt xưa đắp đất ngoài đồng,
Vũ Ðinh tìm gặp tin dùng chẳng nghi.
Lã Vọng trước làm nghề bán thịt,
Gặp Văn Vương mới biết tướng tài.
Chăn trâu Ninh Thích hát chơi,
Tề Hoàn nghe đã cho vời làm quan.
Tuổi chưa muộn lo toan còn kịp,
Thời đang vừa thu xếp đi cho!
Véo von đề quyết gọi thu,
Trăng hoa e lúc thơm tho chẳng còn!
Vòng hoa quỳnh đẹp giòn biết mấy,
Che lấp đi ai biết vẻ xinh!
Ghét ghen chúng chẳng thương tình,
E khi giập gãy tan tành biết đâu."
Trách thời tiết thật mau thay đổi,
Nào lữa lần được mãi cho cam.
Hoa lan giờ đã hết thơm,
Hoa lài hoa huệ hóa làm cỏ tranh...
Bao nhiêu giống hương thanh sắc đẹp,
Ðều dốc đời đổi kiếp hôi tanh.
Không năng chải chuốt làm xinh,
Tại ai đâu, chỉ tại mình đấy thôi.
Lan ta tưởng đáng nơi tin cậy,
Có ngờ đâu bóng bẩy mà hư.
Theo đời bỏ vẻ đẹp xưa,
Ðua đòi cẩu thả cũng như mọi loài.
Tiêu bợ đỡ nịnh đời ra mặt,
Túi thuốc trừ nhét chặt thù du.
Ðem thân cầu cạnh bôn xu,
Còn đâu giữ được thơm tho tính trời.
Thói thường vốn theo thời thay đổi,
Ai giữ mình cho khỏi suy di!
Tiêu Lan còn chả ra gì,
Trách chi đến sói, kể chi đến nhài!
Riêng hoa quỳnh thật loài đáng quý,
Tới nay còn giữ vẻ năm xưa.
Hương còn thoang thoảng xa đưa,
Ðẹp còn nguyên vẹn vẫn như ngày nào.
Tự an ủi, theo vào mực thước,
Ngắm hoa đeo ngày trước còn xinh.
Khắp vùng trời đất mông mênh,
Tìm cho thấy bạn hữu tình mới thôi.
Linh phân dạy: "Quẻ coi tốt lắm!"
Chọn ngày lành ta sắm sửa đi.
Hoa quỳnh bẻ lấy phòng khi,
Cành thì làm bánh, cánh thì làm cơm.
Lộn ngà ngọc đóng làm xe cưỡi,
Kéo xe ta phất phới rồng bay.
Ði cho vắng mặt khuất mày,
Lòng lìa, thế bắt thân này phải xa!
Ðường thăm thẳm trông ra quanh quất
Hãy vòng xe qua đất Côn Luân.
Vang vang nhạc ngọc thét dồn,
Mây màu lấp lánh vây tròn trước sau.
Sớm bên trời bắt đầu rong ruổi,
Chiều hôm ta tới cõi cực tây.
Trước xe đón ngựa cờ bay,
Phượng hoàng vỗ cánh tung mây tuyệt vời.
Chốc ta lại qua chơi bể Cát,
Theo dòng sông bát ngát đỏ ngầu.
Thuồng thuồng sửa bến cho mau!
Bảo Tây hoàng phải bắc cầu ta sang.
Xa thăm thẳm cõi đường hiểm trở,
Dồn các xe giúp đỡ ta cùng.
Bất Chu lối tả đi vòng,
Hẹn ngày tháng chỉ qua vùng biển tây.
Ðều tay sắp giật dây cương ngọc,
Nghìn xe cùng một lúc ra đi.
Tám rồng bay lộn trước xe,
Cờ bay phất phới bóng che rợp trời.
Hãy ngừng bước, tạm nguôi dạ tủi,
Buông thần hồn lên cõi cao xa.
Múa Thiều hát khúc Cửu ca,
Tháng ngày thong thả liệu mà làm khuây.
Cất mình khoảng trời mây rộng rãi,
Chợt ngoảnh đầu trông lại quê hương.
Ngựa buồn, đầy tớ thảm thương,
Co ro nhớn nhác, ngại đường chẳng đi.
Vãn rằng:
Thôi than tiếc làm chi cho cực!
Biết ta đâu một nước không người.
Chính lành làm sức với ai,
Bành Hàm đâu đó ta thời đi theo.