XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2024

TUỔI GIÀ - HOÀNG HÔN CUỘC ĐỜI

   


       
Tuổi trẻ là bình minh cuộc sống tuổi già là hoàng hôn cuộc đời nói như vậy vừa đúng (về hình thức bên ngoài) vừa không đúng (Về trí tuệ bên trong)…Tuổi già mới là tuổi đẹp nhất trong đời, như mặt trời khi lên cao nhất là sáng nhất và nóng nhất, như hoa nở rộ đến tột cùng, là lúc hương sắc tỏa ra rực rỡ nhất.

         Về già, ai cũng vậy không còn sục sôi như thời niên thiếu, không còn lãng mạn đầy ắp ước mơ như hồi còn trẻ trung, nhưng ngộ ra nhiều điều về cuộc sống và lẽ đời. Về già, không còn nét cười của trẻ thơ và vẻ đẹp của tuổi thanh xuân nhưng chỉ đến khi về già ta mới hiểu rằng, đời người cho dù thành công hay thất bại, vui sướng hay khổ đau, thịnh hay suy, vinh hay nhục, tất cả đều như dòng suối tự nhiên, chảy từ chỗ cao xuống chỗ thấp, từ đồi núi hẻo lánh nhập dòng vào sông, trăm sông về biển và tất cả là Một.

          Chỉ đến khi về già người ta mới hiểu rằng trên đời không có trắng đen rõ ràng, giữa đen và trắng có nhiều màu trung gian (đỏ, da cam, vàng, lục, lam, chàm, tím…màu của 7 sắc cầu vồng), cho nên cô đơn, lẻ loi, thất vọng, buồn phiền, đau đớn, hỉ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục là những thứ gia vị không thể thiếu trong cuộc sống của đời một con người. Tử tế với chúng tức là tử tế với đời, ghét bỏ chúng đời cũng ghét bỏ mình và cuộc sống trở nên vô nghĩa vì không còn gia vị làm phong phú thêm cuộc sống và bản thân thực chất là đang tồn tại trong thế giới chứ không phải là sống trong thế giới.

          Chỉ đến khi về già người ta mới hiểu rằng không phải ai cũng thành công, không phải ai cũng danh giá, nhưng ai cũng có dấu chân của mình để lại trong đời. Nếu ta đã phấn đấu, đã theo đuổi, vậy thì được và mất có là gì ! ai mà chẳng có câu giá như và nuối tiếc với chữ “nếu như”, Về già mới hiểu sau 40 tuổi, trình độ học vấn cao thấp cũng giống nhau vì sự hào nhoáng không còn hữu dụng nữa, bạn cần thực lực. Sau 50 tuổi, xấu đẹp cũng như nhau vì ai rồi cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang. Sau 60 tuổi, làm quan hay làm dân cũng giống nhau vì ở cương vị nào đi chăng nữa, rồi một ngày bạn cũng sẽ đến tuổi về hưu. Sau 70 tuổi, ở nhà to cũng như nhà nhỏ vì bạn không thể đi hết những không gian mình muốn. Sau 80 tuổi, tiền nhiều cũng như tiền ít vì dù tiêu tiền như thế nào trong thời điểm này bạn cũng không thể tiêu nhiều. Sau 90 tuổi, đàn ông cũng như phụ nữ vì nếu không có ai, bạn vẫn có thể làm những việc như vậy. Sau 100 tuổi, nằm xuống cũng như thức dậy vì dù có gượng dậy được vào lúc này thì bạn cũng chẳng thể làm được gì.

Vì vậy, dù đi đến giai đoạn nào của cuộc đời, bạn cũng nên thích nghi với khoảng thời gian đó và hoàn thành những nhiệm vụ nên hoàn thành ở giai đoạn đó.

Đừng mê đắm quá khứ, đừng hăng hái hướng tới tương lai, mỗi khoảnh khắc đều là khoảng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời. Tuy nhiên, Dại khờ là mọi người đều sống không trân trọng hiện tại, sống trong dự đoán không biết đúng sai của tương lai; Sống trong hoài niệm về quá khứ hay mạnh hơn ăn mày quá khứ, thậm chí như một kẻ dở hơi; Tiếc rằng cuộc đời trôi qua quá nhanh, đến lúc nhận ra thì đã quá muộn. Khi trẻ thì chế trai sợ vợ nhưng khi già rồi mới biết Trai sợ vợ là khôn ngoan nhất vì có sợ vợ thì mới hưởng thụ được hết các thú vui của cuộc sống đàn ông còn không sợ vợ thì phải sống gương mẫu như một cái máy do vợ điều khiển thì sung sướng nỗi gì. Khi về già làm người tử tế mới thấy tiếc sao thời trai trẻ mình không là trai hư để biết được nhiều thứ muốn biết, thật là quá thiệt thòi và tiếc nuối.

          Chỉ đến khi về già người ta mới hiểu rằng tuổi già có sắc màu và tâm thế của tuổi già. Trẻ trung cho dù lộng lẫy sắc màu nhưng sẽ phai mờ dần theo năm tháng. Chỉ có Tâm Thế trẻ trung mới là màu sắc bất biến trong cuộc sống, và vì thế tuổi già không có nghĩa là suy tàn. Thất vọng, thờ ơ, chán đời, suy nghĩ tiêu cực không có lối thoát mới thực sự là suy tàn.

         Chỉ đến khi về già người ta mới hiểu rằng trên đời không có người đàn bà nào đúng như ý người đàn ông mong muốn và cũng không có người đàn ông nào đúng như ý người đàn bà mong muốn. Chìa khoá của hạnh phúc gia đình là sự bao dung và hiểu nhau, là lòng biết ơn và sự tôn trọng. Càng về già tình vợ chồng càng nhạt đi nhưng do sống tốt với nhau nên nghĩa dày lên, hãy tôn trọng đời tư của nhau và đừng dại dột đi chứng minh những điều làm cho mình đau khổ, sống đôi lúc đôi khi phải biết đui mù. Có những cái để trong nghi ngờ vẫn đẹp đẽ hơn sự thật;

          Về già mới bắt đầu nhàn rỗi. Khi ta già, bọn trẻ đã đi làm. Chúng nó trở thành trụ cột của gia đình, ta được thong thả sống cuộc sống của mình. Để ngăn chặn những nguy cơ bệnh tật tuổi già, người lớn tuổi cần duy trì kết nối bạn bè bằng nhiều cách. Đơn cử là tham gia câu lạc bộ (như dưỡng sinh, chơi nhạc cụ, hát hò, tham gia câu lạc bộ văn hoá…), hoạt động thiện nguyện, họp lớp, du lịch cùng bạn bè để vừa vận động thể chất, chiêm ngưỡng cảnh đẹp, vừa gặp gỡ bạn bè. Ngoài ra, sử dụng mạng xã hội cũng giúp người lớn tuổi giữ liên lạc với người thân và bạn bè. Nhờ vậy, người già sẽ tìm được nhiều niềm vui, đồng thời cải thiện sức khỏe thể chất đáng kể. Quan trọng hơn, tạo thói quen tự tìm kiếm niềm vui từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống sẽ giúp tâm trạng người lớn tuổi thấy thoải mái hơn. Càng đơn giản sự thỏa mãn với cuộc sống thì hạnh phúc tuổi già càng trở nên viên mãn. Nhờ đó những nỗi buồn phiền, mối bận tâm không đáng có cũng được giảm tải đáng kể. Để làm được như thế, bạn nên tìm niềm vui khi tự do làm điều mình thích, cảm nhận từng khoảnh khắc gia đình sum vầy, tạo hy vọng cho những ngày mới sẽ đến. Bên cạnh đó, trò chuyện và chia sẻ với người thân, duy trì tình cảm gia đình gắn kết sẽ ươm mầm cho cảm giác bình yên cho tuổi già.

Về già, ta có quyền hưởng hạnh phúc. Khi còn trẻ luôn nghĩ rằng khi việc làm ăn ổn định và bọn trẻ lớn lên là ta có thể hưởng phúc. Nay ta già thật rồi, cũng nên hưởng sự chăm sóc và yêu thương của con cháu. Hãy để bọn trẻ quây quần bên mình để tận hưởng niềm vui gia đình. Ta được coi là thần tượng của gia đình, là chỗ dựa tinh thần của gia đình. Không có người già, gia đình mất đi một kho báu.

Về già, nhàn nhã hơn và không có gì vội vã. Về già, không còn sự khôn lanh và xông xáo, nhưng sự chu đáo và tỉ mỉ khi suy xét mọi việc thì chắc chắn là hơn thời trẻ. Ta chỉ muốn thụ hưởng phần thuộc về mình và thuận với lẽ tự nhiên trong một đời người bình thường để thực sự bước vào quãng đời tự do tự tại sung sướng của cõi nhân sinh. Người già, được thời gian rửa tội, Chân chất mà Bền bỉ, Hiểu biết mà Vững vàng.

Người già, được tuổi tác tôn vinh, minh triết mà điềm đạm, tỉnh táo mà thong dong...được pháp luật bảo hộ cho nên hãy suy nghĩ tích cực và sống sao cho vui vẻ mỗi ngày./.

Có thơ rằng:

Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy

Ta thấy thêm ngày nữa để yêu thương

Để những ai nhìn đời còn gai góc

Có cơ may trông thấy được hoa hồng

Sưu Tầm và bổ sung

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2024

TÌNH CŨ 50 NĂM GẶP LẠI

 
Tôi trang điểm xong và sửa soạn thay váy áo chỉnh tề mà lòng vừa rộn ràng vừa hồi hộp.

Chốc nữa ra mắt cố nhân sau 50 năm bặt tin xa vắng. Anh có nhận ra cô gái xinh xinh tuổi hai mươi ngày xưa anh từng tương tư và thề nguyền sẽ cưới làm vợ không nhỉ?

Còn anh ấy, tôi không quên mái tóc bồng bềnh của chàng sĩ quan Hải quân mỗi lần anh về phép thăm tôi và tôi từng mơ là thi sĩ để dệt những vần thơ trên tóc anh.

Bây giờ tôi đã 70 và anh 75 tuổi đời rồi.

Tôi và Nguyện yêu nhau được một năm, vào lúc cuộc chiến khốc liệt mùa hè đỏ lửa 1972 anh bỏ dở học hành vào đời lính biển. Tình yêu càng xa cách càng nhiều nhớ thương chất ngất, tôi và Nguyện luôn khao khát chờ mong một ngày nào đó hai đứa sẽ nên duyên chồng vợ.

Nhưng biến cố năm 1975 chúng tôi chia lìa nhau, mất nhau không một tin tức nào của nhau cả.

Bao nhiêu năm qua chuyện tình xưa và hình ảnh Nguyện chỉ còn là kỷ niệm đẹp, rất đẹp để đôi lần có dịp nghĩ lại tôi thấy thương nhớ và nuối tiếc bâng khuâng.

Bỗng tuần trước tình cờ trên Facebook Nguyện liên lạc với tôi.

Thế là kỷ niệm sống dậy cứ như tôi vẫn là cô gái tuổi hai mươi ngày ấy.

Cả hai cùng vui mừng thăm hỏi nhau. Nguyện sau cuộc hôn nhân dài đổ vỡ hiện sống một mình, còn tôi cũng một mình vì chồng tôi đã qua đời vài năm nay.

Hai chúng tôi ở cùng tiểu bang, ở hai thành phố lân cận nhau, cách 2 giờ lái xe.

Nguyện đã mời tôi một buổi tái ngộ để anh được trực tiếp giải bày xin lỗi và hàn huyên thăm hỏi nhau nhiều hơn.

Để thuận tiện cho tôi điểm hẹn sẽ là một nhà hàng trong thành phố của tôi và anh sẽ lái xe đến. Anh chọn nhà hàng Tao Ngộ vừa có ý nghĩa vừa nổi tiếng thức ăn ngon.

 Tôi sẽ đến trước giờ hẹn nửa tiếng vì háo hức và tò mò muốn trộm nhìn anh xem dung nhan ấy bây giờ ra sao (như trong một bài hát) và tôi sẽ có thì giờ sửa soạn điệu đàng vào gặp anh sau. Thật là thú vị.

 Đến khu parking nhà hàng Tao Ngộ tôi lượn xe chầm chậm tìm chỗ đậu vì chiều cuối tuần nhà hàng đông khách đông xe.

Tuổi về già từ lâu tôi đã biết điều luôn tìm chỗ đậu xa, vắng vẻ để dễ vào lane khỏi đụng chạm đến ai. May quá có một chỗ trống tôi cố lái xe len vào thế mà vẫn xuýt đụng xe bên cạnh may mà tôi thắng kịp. Tức thì một ông đầu hói từ trong xe hung hăng bước ra thô lỗ quát to:

 – Này, này… Không có mắt à? Mắt mũi để trên trời à?!

 Nói xong ông đóng cửa xe cái “rầm” bày tỏ sự tức giận và vội vã bước đi, tôi ngượng ngùng vì chưa kịp nói lời xin lỗi chỉ biết nhìn theo bóng dáng to kềnh của ông với chiếc áo khoác màu da bò đang hối hả bước vào nhà hàng.

Tôi bước ra khỏi xe nhìn lại chỗ đậu của mình thấy rõ ràng xe đậu lệch méo mó lấn sang lane xe bên cạnh, thật đáng đời nghe ông kia quát mắng, may mà chưa đụng làm trầy da tróc vẩy chiếc xe, chắc ông sẽ nắm áo đòi bồi thường, vừa phiền phức vừa mất thì giờ.

Tôi đi vào nhà hàng, hi vọng đừng đụng mặt ông ta lần nữa, mất hứng cho giây phút hẹn hò của tôi với cố nhân.

Tôi thong thả từng bước vào nhà hàng và kín đáo tìm chỗ khuất để Nguyện khó có thể nhận ra tôi.

Theo ước hẹn của nhau là Nguyện và tôi đều mặc áo màu trắng, màu áo lính Hải quân của chàng và màu áo học trò của tôi để cả hai cùng nhớ về một thời tình yêu trong trắng.

Nguyện sẽ đến nhà hàng trước đặt bàn và ngồi chờ tôi trên bàn có sẵn một bình hoa hồng đỏ.

Tôi đứng nép một góc cửa phía xa nhìn vào trong nhà hàng và sững sờ khi thấy người đàn ông áo trắng đầu hói đeo kính đen bệ vệ ngồi một mình bên cạnh bình hoa hồng đỏ.

Hoa hồng thì đẹp và nên thơ nhưng chàng thì như một tay xã hội đen đang ngồi… rình mồi để trả thù ân oán giang hồ chứ không phải kẻ đang đợi người tình xưa.

Nếu ông to béo màu mỡ này là Nguyện.

Chàng Hải quân vóc dáng chuẩn hào hùng thanh nhã ngày xưa của tôi đâu?

Ngày xưa mỗi lần chúng tôi sánh vai dạo phố thế nào mấy cô thiếu nữ cũng có kẻ phải quay đầu lại để suýt soa chàng Hải quân đẹp trai quyến rũ làm cho tôi tự hào biết bao.

Và mái tóc bồng bềnh nếm bao nhiêu mùi vị biển mặn nắng gió phương xa của chàng Hải quân lãng tử đâu?

Tôi an ủi mình cũng già đi, cũng thay đổi, toàn đồ giả trên người thì đòi hỏi chi nữa, nên lại hân hoan và khoan thai bước vào nhà hàng, đứng trước mặt người đàn ông áo trắng đeo kính đen tôi nhỏ nhẹ cất tiếng:

 – Có phải là anh Nguyện không?

 Ông ta nhìn tôi hồi lâu mới từ từ… tháo kính đen ra.  Chắc đôi mắt láo liên của chàng sau màn kính đã tha hồ săm soi lướt nhìn tôi từ đầu đến chân để đánh giá tôi rồi, chàng có phát hiện ra mái tóc giả của tôi không?

Phấn son che giấu những vết nhăn vết nám trên gương mặt tôi không?

Chiếc ví xách tay hàng hiệu đẹp sang cũng là hàng giả hàng nhái chàng có biết không?

Ôi trời ôi, còn tôi đã nhận ra ngay bản mặt của lão hói đầu lúc nãy mắng tôi sa sả chỗ bãi đậu xe, không lầm lẫn vào đâu được vì tôi đã thấy chiếc áo khoác màu da bò lão ta vắt trên thành ghế bên cạnh.

– Xin lỗi, chắc… tôi lầm.

Tôi lắp bắp nói xong định quay đi thì chàng gọi lại:

 – Anh là Nguyện đây mà.

Tôi thẫn thờ ngồi xuống ghế vì đã qua cơn choáng, đã tỉnh trí ra, Nguyện chứ còn ai vào đây, dấu hiệu mặc áo trắng, bàn có bình hoa hồng rành rành ra kìa. Chỉ tại chàng đeo thêm đôi kính đen mà thôi. Bồi bàn đến, chúng tôi gọi món ăn và bắt đầu nói chuyện.

Bây giờ đối diện tôi nhìn Nguyện kỹ hơn, nét đẹp trai hiền lành tao nhã ngày xưa đã thay thế bằng nét cau có đăm đăm của một ông già khó tính.

Có nhà nhân chủng học nào, nhà tâm lý nào nghiên cứu giùm tôi tại sao thời gian lại có tài biến đổi lạ lùng đến thế không!

Chàng không hề nhận ra tôi mụ đàn bà vô duyên xớn xác đậu xe không nên thân vì lúc ấy tôi còn ngồi trong xe.

Biến cố 1975 chàng đã lên tàu ra khơi và sau đó không thể liên lạc được với tôi nữa.

Đường đời chúng tôi hai ngã rẽ. Tôi không trách móc gì chàng, bao số phận con người đã chìm trong bể dâu cuộc đời nào chỉ hai chúng tôi.

Nguyện kể công:

 – Anh đã đến sớm nửa tiếng trước giờ hẹn để chọn bàn chọn chỗ ngồi cho buổi tái ngộ này. Tất cả chỉ vì em.

Tôi cảm động quá, chàng cũng như tôi đều đến sớm vì nao nức chờ mong và tôi tha thứ cho chàng tội thô lỗ “mắng” tôi lúc nãy, chàng không biết đó là tôi và vì chàng đang vội vào nhà hàng.

Ăn uống và chuyện trò xong gần 2 tiếng đồng hồ, bồi bàn mang đồ tráng miệng ra cùng một cái dĩa có tờ bill tính tiền. Chàng cầm lên xem và bất mãn kêu lên:

– Trời! Chỉ có hai người mà những 160 đồng kể cả tiền tip. Nhà hàng này chém ngọt thật.

 – Chắc họ tính tiền cả bình hoa hồng nữa anh ạ.

 Chàng xót xa lẩm bẩm:

– Chúng ta có ăn bình hoa hồng này đâu, chưng bày xong lát nữa họ lại cất vào mà.

Tôi ái ngại giùm chàng, chẳng lẽ tôi móc bóp trả tiền làm mất mặt chàng quá nên đành im lặng để cho chàng thể hiện sự ga lăng như trước kia chàng đã từng ga lăng mỗi lần về phép là mỗi lần tôi đều có quà tặng hậu hĩ.

Nhưng chàng đã tiếp làm tôi giật cả mình:

 – Anh và em chia hai, mỗi người trả một nửa 80 đồng.

Tôi còn đang bàng hoàng chàng thản nhiên giải thích:

 – Anh đến Mỹ 1975 sống quen kiểu Mỹ từ lâu rồi.

Mời đi ăn chung nhưng phần ai nấy trả.

 Tôi lấy lại bình tĩnh:

 – Em cũng đến Mỹ 1975 em hiểu mà.

Tôi mở bóp lấy ra 80 đồng để trên bàn cạnh 80 đồng của chàng: Thôi tạm biệt anh. Cám ơn anh một buổi chiều tái ngộ.

Tôi đứng lên và bước ra khỏi nhà hàng, chàng cũng vội bước theo tôi, tôi bước nhanh chàng tuy to béo cũng cố bước nhanh và hụt hơi gọi vì thấm mệt:

 – Này, em… này… em…

Tôi khựng bước lại, hay là chàng hối hận đã bắt tôi hùn trả tiền ăn và muốn nói điều tình cảm gì đó trước khi chia tay cho tôi đẹp lòng?

Chàng đã bắt kịp tôi vừa thở vừa nói:

 – Này em, nãy giờ mình nói chuyện đủ thứ mà anh quên chưa hỏi em một điều quan trọng…

 Tôi chờ đợi:

 – Vâng, anh cứ hỏi.

 Chàng khẩn khoản:

– Anh muốn biết tiền hưu trí mỗi tháng em lãnh bao nhiêu có tương đương với anh không?

Để khi chúng ta quyết định nối lại tình xưa về sống chung bên nhau không ai phải thiệt thòi. Thế thôi.

Tôi nhìn thẳng vào cố nhân, người đã từng làm tôi thổn thức tiếc thương và trả lời dứt khoát không còn thương tiếc gì nữa:

– Chúng ta tái ngộ tâm sự chuyện 50 năm qua chứ em chưa hứa hẹn sẽ về sống chung với anh và sẽ không bao giờ đâu. Anh khỏi phải tính toán trước cho mất công.

Nguyện thất vọng, mặt trở nên lạnh tanh và ngạc nhiên thấy tôi vẫn đi cùng hướng, ra tới chỗ đậu xe chàng mới hiểu khi tôi mở cửa xe chui vào. Tôi nói:

– Em “de” xe nếu đụng xe anh, anh đừng nổi cáu mắng em đồ không có mắt nhé.

Trong khi tôi đang toát mồ hôi nhích từng chút một, quẹo tới quẹo lui cho cái đuôi xe méo lệch ra khỏi lane tôi còn nghe giọng anh ta thô lỗ vang lên y như lúc nãy:

 – Thế mà làm người ta mất thì giờ đến đây, lái xe cả đi lẫn về 4 tiếng đồng hồ và tốn hết nửa bình xăng!

NGƯỜI CŨ

Tác giả : Nguyễn Thị Thanh Dương

Tháng 8-2022

Bài & ảnh sưu tầm

Bạo lực về ngôn từ đánh mất một gia đình


Một gia đình đáng sợ nhất là gì, không phải là không có tiền, không phải là bệnh tật, mà việc các thành viên trong gia đình, không thể nói chuyện tốt với nhau. Điều này có nghĩa là một gia đình đầy bạo lực ngôn từ.

Dù có giàu có đến đâu cũng khiến người ta chỉ muốn chạy trốn. Ngược lại, một gia đình hòa thuận dù đơn sơ cũng khiến người ta lưu luyến vô cùng. Cái đáng sợ hơn cả nghèo khổ. Là những lời nói tổn thương giữa các thành viên trong gia đình.

Lời nói độc hại chỉ khiến người thân yêu ngày càng xa cách. Vết thương cơ thể có thể chứa lành theo thời gian. Nhưng tổn thương do lời nói không dễ thấy lại đâm thấu tim. Có thể đột ngột đánh gục một người,bạn phải hiểu rằng điều thực sự đưa một cuộc hôn nhân đến bờ vực đổ vỡ, thường không phải là hoàn cảnh gia đình mà là do những lời nói gây tổn thường tích tụ theo năm tháng.

Gia đình chúng ta không phải là nơi sinh ra để cãi đúng hay sai, cũng không phải là chiến trường phân thắng bại. Yêu thương thì phải biết cách thể hiện. Miệng của cha mẹ chính là số phận của con cái. Sự ngu dốt nhất của một gia đình là khi con cái bên ngoài không bị thế giới đánh bại, mà bị hủy hoại chính miệng của cha mẹ. Nói chuyện tốt, giao tiếp tốt là phong thủy tốt nhất của Gia đình. Một gia đình đầy sự chỉ trích, trách móc, chì chiết lẫn nhau chắc chắn sẽ suy tàn. Còn một gia đình hòa thuận dù nghèo khó cũng sẽ phát đạt.

Gia đình hòa thuận thì Phước lành phúc sẽ tự đến. Sự khích lệ, khen ngợi, động viên, tôn trọng, cổ vũ của người yêu là động lực cho chúng ta bước tiếp không sợ hãi, Sự công nhận của cha mẹ là nền tảng để con cái vững bước trên đời.

Vì vậy biết giao tiếp tốt, nói chuyện tốt là mưu lược quan trọng trong hôn nhân, không trách mắng chuyện lớn. Không tranh cãi chuyện nhỏ, không nhắc lại chuyện cũ, không sợ do hơn thua, như vậy gia đình ngày càng hạnh phúc, vợ chồng nồng ấm, gia đình tốt đẹp.

St

SUY NGẪM TUỔI 70 VỀ ĐỜI NGƯỜI

        Đời người điều tối kỵ nhất là quá tròn đầy, không tin bạn hãy nhìn xung quanh mà xem có người hôn nhân không tốt nhưng con cái lại rất xuất sắc, có người hôn nhân tốt nhưng sức khỏe lại không được tốt, có người sự nghiệp thuận lợi nhưng gia đình lại không hòa thuận, có người gia đình hòa thuận nhưng cuộc sống lại rất thanh bần, trạng thái tốt nhất của đời người chính là cầu khuyết không cầu đầy, cầu tròn.

          Phúc không thể hưởng hết nhường 3 phần cho người khác, lợi không thể chiếm hết, để 3 phần cho người khác, công không thể tham hết, chia 3 phần cho người khác, nước đầy thị tràn, trăng tròn thì khuyết đã là qui luật bao đời của thiên nhiên rồi.

          Trên đời này không có thứ gì hoàn hảo kể cả con người, cuộc sống của mỗi người đều có những thiếu sót này hay khác, phía sau vẻ hào nhoáng có thể là những nỗi đau không ai biết, phía sau những thành tựu danh vọng có thể là những tiếc nuối vô hạn (tấm huân chương mặt phải càng lấp lánh thì mặt trái của nó càng sần sùi), đời người thật ra đơn giản chỉ là một bài toán lựa chọn, dù chọn thế nào cũng đều có tiếc nuối, kết hôn thì không tự do, không kết hôn thì về già không có bạn, không có gia đình con cháu, không làm việc chăm chỉ thì không có tiền dưỡng già, làm việc quá chăm chỉ có thể không sống được đến tuổi già, có những con đường không đi thì không cam lòng nhưng khi đi rồi lại đẩy đau thương, có những con đường đi rất phóng khoáng nhưng sau lưng là cô đơn và tiếc nuối.

          Đời người làm sao mà hoàn toàn như ý vạn sự, chỉ cầu một nửa vừa lòng là đủ, bạn ngưỡng mộ vẻ hào nhoáng của người khác, người khác lại ngưỡng mộ sự an nhàn của bạn, bạn ngưỡng mộ gia tài của người khác, người khác lại ngưỡng mộ sức khỏe và bình an của bạn.

        Hãy trân trọng mỗi ngày sống đừng ganh tị với ai và hãy làm tốt những việc mình nên làm, trân trọng những gì mình đang có, từ bỏ những ham muốn xa vời, sống cuộc đời bình yên.

        Sự đồng hành của gia đình và sức khỏe chẳng phải là tài sản quý giá nhất của đời người sao, mỗi người có cách sống riêng, mỗi người có lựa chọn riêng, đời người cần phải từ bỏ một số thứ để đổi lấy những thứ khác, nếu không đổi được gì thì cũng nên từ bỏ cho nhẹ người, đời người không có đáp án tiêu chuẩn, cách bạn yêu thích những gì trong đời của mình là cách tốt nhất.

          Đời người nên làm việc thiện nhiều để tích phước, làm ơn cho người đừng có kể công và chờ báo đáp vì làm vậy sẽ mất phước gấp đôi hãy cố gắng sống sao cho khoẻ chết sao cho nhanh, gắng sao chỉ có ít của để dành và được nhiều người mến yêu là đủ đầy nhất rồi.

ST

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2024

QUA 5 ẢI CHÉM 6 TƯỚNG

Trên hành trình về với Lưu Bị, tính ra Quan Công đi qua năm cửa quan, giết cả thảy sáu tướng. Trước hết nói về năm cửa quan.

Trong giới tu luyện bàn về “không ở trong ngũ hành”. Theo văn hóa Thần truyền Trung Hoa, vạn sự, vạn vật trong thế giới này đều cấu thành từ năm nguyên tố cơ bản là Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ, gọi là ngũ hành.
Không ở trong ngũ hành tức là một người trong tu luyện mà đạt được thân thể kim cương bất hoại, không chịu sự chi phối của các quy luật vật chất của tầng không gian này, trường sinh bất tử.
Để đạt được cảnh giới “không trong ngũ hành” thì người tu luyện phải không ngừng tu tâm dưỡng tính, trừ bỏ các chủng dục vọng.
Quan Công lần lượt vượt năm cửa quan.
÷ Cửa quan đầu tiên, trực diện đối đầu, dùng đao chém Khổng Tú, ấy là “Kim”.
÷ Cửa quan thứ hai, Hàn Phúc và Mạnh Thản dùng kế lấy chông chà rào kín cửa quan, đợi khi Quan Công đến, Thản ra đánh nhau rồi giả tảng thua chạy, dử cho Quan Công đuổi theo, Phúc đứng núp một nơi, lấy tên mà bắn. Chông chà và tên làm từ gỗ, tương ứng với hành “Mộc”.
÷ Cửa quan thứ ba tên là Nghi Thuỷ, lại có tình tiết Phổ Tĩnh mời xơi nước, chính là “Thuỷ”.
÷ Cửa quan thứ tư, thái thú Vương Thực dùng kế phóng hỏa định hãm hại Quan Công, ấy là “Hoả”.
÷ Cửa quan thứ năm cũng là cửa cuối cùng, qua cửa này là sẽ sang đến đất của Viên Thiệu, tương ứng với “Thổ”.
Như vậy, năm cửa quan mà Quan Công vượt qua tương ứng với ngũ hành Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ.
Quan Công vượt năm quan ải này, không còn ở trên đất của Tào Tháo là hình tượng hoá của việc người tu luyện đã không còn trong ngũ hành, siêu xuất tam giới vậy.
Tiếp theo nói về chém sáu tướng. Phật gia cũng giảng “thất tình lục dục”, chỉ bảy loại tình cảm và sáu loại dục vọng của con người cần phải tu bỏ. Lại cũng giảng “lục căn thanh tịnh”, chỉ mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý phải vô tư vô tà.
Trong “Tây Du Ký”, sau khi Tôn Ngộ Không theo hộ vệ Đường Tăng thì đầu tiên giết sáu tên cướp (lục tặc), tên của chúng là:
÷ Nhãn Khán Hỷ (Mắt thấy mừng),
÷ Nhĩ Thính Nộ (Tai nghe giận),
÷ Tỵ Khứu Ái (Mũi ngửi thích),
÷ Thiệt Thường Tư (Lưỡi nếm nghĩ),
÷ Thân Bổn Ưu (Thân vốn lo),
÷ Ý Kiến Dục (Ý thấy muốn).
Ngộ Không đánh chết sáu tên cướp này, thực ra là miêu tả hình tượng hóa về cách làm cho lục căn được thanh tịnh.
Tựu trung lại, câu chuyện Quan Công vượt qua năm cửa quan, chém sáu tướng để trở về bên Lưu Bị có một tầng hàm nghĩa chính là: người tu luyện cần xả bỏ hết thất tình lục dục, đạt đến lục căn thanh tịnh, thì cuối cùng mới có thể không còn trong ngũ hành, ra ngoài tam giới, tìm lại được chân ngã, chân tâm.
Một tình tiết đáng nói là Quan Công vượt qua năm cửa ải thì đến bờ sông Hoàng Hà, vượt sông này là sang đến đất của Viên Thiệu rồi.
Trong Phật giáo vẫn giảng về bờ bên kia, cảnh giới Niết Bàn, lẽ đâu chỉ là sự trùng hợp?
Sưu Tầm

Lời bình của Mao Tôn Cương trong Thánh Thán Ngoại Thư

Khổng Minh đã biết trước rằng Quan Công sẽ không giết Tào Tháo, thì sao không sai Trương Phi, Triệu Vân mai phục ở Hoa Dung? Thưa rằng: Khổng Minh đã hiểu số trời vậy. Trời còn chưa muốn giết Tháo thì dù Khổng Minh giao việc chặn Hoa Dung cho Dực Đức, Tử Long, cũng không thành công. Cho nên cứ sai Quan Công đi, tức là giúp cho Quan Công có nghĩa cử cao đẹp. Không sai Trương, Triệu đi, cũng là… để tránh cái sở đoản (thất bại) cho Trương, Triệu nữa.

Tuy nhiên , Quan Công tha Tào Tháo đấy, nhưng vẫn chưa phải ông tha! Chính là Khổng Minh tha Tháo, mà cũng là trời tha Tháo vậy.

Nhị lang thần Dương Tiễn

Dương Tiễn được miêu tả khôi ngô tuấn tú, thân cao, vạm vỡ, có 3 mắt. Mắt giữa trán có diệu năng của tuệ nhãn không những là cánh cửa trí tuệ, phân biệt rõ vạn vật, những giả trái của thiên địa dưới cái nhìn thấu tận tâm can của Tuệ nhãn đều bị bóc trần. Tai ông đeo xâu tai, eo lúc nào cũng mang cung tên, cong như mặt trăng, tay cầm đinh ba hai lưỡi ("Ngân tiêm bảo kích" hay "tam tiêm kích"). Đầu đội nón hình ba ngọn núi và phụng hoàng, mình khoác áo choàng vàng, đai bụng của ông được trang trí với tám loại trang sức. 

Dương Tiễn luôn có một chú chó trợ chiến đắc lực tên gọi là Hao Thiên Khuyển, khiến đối phương nhiều lần phải giật mình khinh sợ.

Là con trai thứ hai của Dương Thiên Hựu và Dao Cơ tiên tử (em gái của Ngọc hoàng), sư phụ là Ngọc Đỉnh Chân Nhân. Dương Tiễn có anh trai cả là Dương Giao (Dương Đại Lang), em gái là Dương Thiền (hay còn gọi là Dương Liên tức Tam thánh mẫu). Trong Bảo liên đăng, vì phạm tội kết hôn với người phàm mà Dao Cơ bị Ngọc hoàng giam dưới núi Đào sơn, Dương Giao cũng vì biến cố mà chết. Dương Tiễn từ đó bái sư theo Đạo giáo tu luyện pháp thuật, sau này kết giao với Mai sơn lục quái và Hao Thiên Khuyển chẻ núi Đào sơn cứu mẹ và lập được nhiều công đức với dân, lòng hiếu thảo và nhân từ khiến Ngọc Hoàng cảm động, phong ông làm Nhị lang chân quân ở Quán Giang Khẩu. 

Trong Phong thần diễn nghĩa , Dương Tiễn lập nhiều đại công giúp Khương Tử Nha. 

72 phép thần thông biến hoá) của Dương Tiễn thể hiện ở những trận đánh trong Phong thần diễn nghĩa như lần giao tranh với "Ma gia tứ tướng" (Ma Lễ Thanh, Ma Lễ Hồng, Ma Lễ Thọ, Ma Lễ Hải), dùng Bát Trận Đồ giết chết Viên Hồng, giết chết Mai Sơn Thất Quái (bảy con yêu quái tại núi Mai Sơn), lập nhiều đại công đặc biệt là trong 2 trận đại chiến Tru Tiên và Vạn Tiên.

Trong Phong thần diễn nghĩa, mắt thứ ba của Dương Tiễn nhiều lần đấu cùng tam nhãn của Văn Thái Sư tức Văn Trọng đều bất phân thắng bại. Dương Tiễn còn dùng kế chui vào bụng Hoa Hồ Điêu của Ma Lễ Thọ giết chết con vật giỏi nhất của Ma Gia tứ tướng và còn lấy trộm "Hỗn Nguyên Tán" của Ma Lễ Hồng

Sau lễ phong thần, ông cùng cha con Lý Tịnh, Vy Hộ, Lôi Chấn Tử xin phép thiên tử và sư bá quay về núi tiếp tục tu hành. Công trạng lớn nhất mà Dương Tiễn giúp Khương Tử Nha là dùng kế bắt "Ma gia tứ tướng".

 Trong Tây du ký, Dương Tiễn giao đấu với Tôn Ngộ Không nhiều màn biến hóa, sau nhờ vòng Kim Cương của Thái Thượng Lão Quân mới bắt được Tôn Ngộ Không. Dương Tiễn còn giúp Tôn Ngộ Không đánh bại Cửu Đầu Trùng trong nạn Quét tháp biện kỳ oan giúp Đường Tam Tạng thoát nạn.