XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG

Thứ Năm, 23 tháng 11, 2023

THÁI ĐỘ QUAN TRỌNG HƠN TRÌNH ĐỘ?

(Đừng tiếc 3 phút để đọc, nó sẽ làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời - sự nghiệp - tài sản của bạn)

Vân là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, cô đã làm việc ở công ty này được ba năm rồi, những đồng nghiệp đến sau cô lần lượt có được cơ hội thăng chức, còn cô cứ mãi giậm chân tại chỗ, trong lòng cảm thấy không công bằng.

Rồi cũng đến một ngày, Vân phải đối mặt với nguy cơ bị sa thải, cô tìm gặp ông chủ để nói lý lẽ.

“Thưa chủ tịch, tôi có bao giờ đi muộn về sớm, hay vi phạm nội quy công ty không?"

Ông chủ trả lời thẳng thắn “Không”.

“Vậy là vì công ty có thành kiến với tôi ư ?”

Ông hơi ngớ người, sau đó nói tiếp “Đương nhiên là không phải rồi.”

“Tại sao những người có ít kinh nghiệm làm việc hơn tôi lại được trọng dụng, còn tôi lại cứ mãi làm ở vị trí không quan trọng ?”

Trong chốc lát, chủ tịch nghẹn lời, sau đó cười nói: “Việc của cô lát nữa chúng ta sẽ nói tiếp, bây giờ tôi đang có một việc quan trọng cần làm, hay là cô giúp tôi xử lý trước đã ?”

“Một đối tác chuẩn bị tới công ty chúng ta khảo sát sản phẩm, cô hãy liên hệ với họ, hỏi xem khi nào họ đến.”

“Đây đúng là một nhiệm vụ quan trọng.” Trước khi đi cô không quên chế nhạo một câu.

Mười lăm phút sau, cô đến văn phòng của ông chủ.

“Đã liên hệ được chưa?” Ông chủ hỏi.

“Liên hệ rồi ạ, họ nói có thể tuần sau sẽ đến.”

“Cụ thể là thứ mấy?" Ông chủ hỏi.

“Cái này tôi không hỏi kỹ.”

“Bên họ có mấy người sang.”

“Ôi! Ngài có hỏi tôi câu này đâu!”

“Vậy họ sẽ đi bằng tàu hỏa hay máy bay?”

“Câu này ngài cũng đâu có bảo tôi hỏi!”

Ông chủ không nói gì nữa, ông gọi điện thoại bảo Ngọc đến.

Ngọc vào công ty làm việc sau Vân một năm, hiện đã là người phụ trách của một bộ phận, Ngọc cũng nhận nhiệm vụ giống Vân khi nãy.

Một lúc sau, Ngọc quay lại.“Là thế này…” Ngọc nói: “Bên họ sẽ đi chuyến bay vào 3 giờ chiều thứ sáu tuần sau, khoảng tầm 6 giờ sẽ đến nơi, bên họ có 5 người, trưởng đoàn là giám đốc Toàn của bộ phận vật tư, tôi đã nói với anh ấy rồi, công ty chúng ta sẽ phái người đến sân bay đón họ.”

“Ngoài ra, họ dự định sẽ khảo sát trong vòng hai ngày, hành trình cụ thể, khi họ đến nơi, hai bên sẽ cùng bàn bạc. Để thuận lợi cho công việc của hai bên, tôi đưa ra ý kiến sắp xếp cho họ nghỉ ở Khách sạn Quốc Tế ở ngay gần đây, nếu ngài đồng ý, ngày mai tôi sẽ đặt phòng trước.”

“Còn nữa, dự báo thời tiết tuần sau có mưa, tôi sẽ giữ liên lạc với họ thường xuyên, nếu có gì thay đổi tôi sẽ báo lại ngay cho chủ tịch.”

Vân đứng bên cạnh, mặt đỏ bừng, không nói được gì nữa, ngại ngùng quay về văn phòng.

Tối hôm đó, cô nhận được Email của chủ tịch:

Gửi Vân! Dù có làm việc ở đâu, thì cũng hãy nhớ những nguyên tắc quan trọng này:

* Nguyên tắc 1: Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không nuôi những kẻ lười.

* Nguyên tắc 2: Vào một đơn vị làm việc, đừng chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền, trước tiên hãy học sao cho mình đáng tiền.

* Nguyên tắc 3: Không có ngành nào là dễ kiếm tiền cả.

* Nguyên tắc 4: Làm việc, không có nơi nào là thuận lợi cả, ức chế bực dọc là chuyện bình thường.

* Nguyên tắc 5:

- Không kiếm được tiền, thì kiếm được kiến thức.

- Không kiếm được kiến thức thì kiếm được kinh nghiệm.

- Không kiếm được kinh nghiệm, thì kiếm được trải nghiệm.

- Khi kiếm được những thứ trên rồi, thì không sợ không kiếm được tiền.

* Nguyên tắc 6: Chỉ khi thay đổi thái độ của bản thân, ta mới có thể thay đổi được chỗ đứng của mình trong xã hội.

Chỉ khi thay đổi thái độ làm việc của bản thân, ta mới có được vị trí cao trong nghề nghiệp.

* Nguyên tắc 7: Nguyên nhân khiến con người ta cảm thấy mơ hồ chỉ có một. Đó chính là trong những năm tháng mà đáng ra ta nên phấn đấu, nên làm việc chăm chỉ thì ta lại nghĩ quá nhiều, nhưng lại làm quá ít!

LUÔN NHỚ: Làm việc bằng cái tâm!

Cô bỗng hiểu ra, không có ai vừa sinh ra đã có thể đảm nhiệm được việc quan trọng, mà bất cứ ai cũng đều bắt đầu từ những việc giản đơn, bình thường nhất. Hôm nay bạn dán lên mình một cái mác thế nào, có lẽ sẽ quyết định liệu ngày mai bạn có giữ được vai trò quan trọng hay không. Mức độ để tâm, lo lắng cho công việc ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả làm việc, bất kỳ một công ty nào cũng đều rất cần những nhân viên tích cực, có trách nhiệm và chủ động trong công việc.

Những nhân viên xuất sắc không bao giờ là người bị động, đợi người khác sắp xếp công việc cho mình, mà họ luôn là người chủ động tìm hiểu việc mà mình nên làm, rồi dốc hết sức để hoàn thành tốt công việc ấy.

-----------------------------------------------------------

Mười loại người không bao giờ có được lương cao, cũng không đáng để bồi dưỡng:

1. Người muốn nghỉ cả thứ bảy và chủ nhật.

2. Người muốn đi làm lúc chín giờ sáng và tan làm lúc năm giờ chiều.

3. Người muốn sống dựa vào lương cơ bản.

4. Người không có chí tiến thủ.

5. Người không có tư duy chạy đua với thời gian.

6. Người làm việc gì cũng chậm chạp.

7. Người không có nhân phẩm.

8. Người không dám chịu trách nhiệm.

9. Người luôn cảm thấy sản phẩm của mình quá đắt.

10. Người luôn trách móc công ty.

Nhậm Chính Phi, người sáng lập ra công ty HuaWei đã từng nói: Có rất nhiều người hỏi tôi rằng, công ty có nghỉ cả thứ bảy và chủ nhật không? Có cần tăng ca không?

Khi ấy tôi chỉ cười mà không nói gì, khách sáo mời họ ra khỏi công ty. Đã muốn nhàn rỗi, sao còn đi làm? Ở nhà luôn có phải là được nghỉ cả tuần rồi không?

Là người, nếu không tranh thủ cố gắng khi còn trẻ, thế thì bạn có tuổi thanh xuân để làm gì?

Người ta đều nói tuổi trẻ chính là vốn, tôi muốn bổ sung thêm là, chỉ khi phấn đấu, vốn liếng của bạn mới có giá trị, chỉ khi liều mạng, tuổi trẻ của bạn mới đáng để bạn tự hào.

- Mở miệng ra đã nhắc đến khó khăn, sự trưởng thành đã cách bạn quá xa rồi.

- Mới bỏ ra chút công sức đã nghĩ đến việc báo đáp, cơ hội đã cách bạn quá xa rồi.

- Vừa bắt tay vào làm đã nghĩ đến lợi ích cá nhân, trái ngọt đã cách bạn quá xa rồi.

- Mới có chút khởi sắc đã đòi hỏi điều kiện, tương lai đã cách bạn quá xa rồi.

- Vừa mới hợp tác đã nghĩ cách sao cho mình không chịu thiệt, sự nghiệp đã cách bạn quá xa rồi.

Hy vọng bài viết này giúp ích được cho nhiều người, mong các bạn sẽ trở thành những nhân tài xuất sắc, với sự nghiệp thành công rực rỡ!

---------------

Đừng quên chọn cho mình những điều tích cực truyền động lực mỗi ngày;

Sưu tầm

NHỮNG NGƯỜI KHỐN KHỔ (của Vích to Huy Gô) - Tóm tắt bằng thơ 5 chữ


Tóm Tắt Nội Dung Tiểu Thuyết

NHỮNG NGƯỜI KHỐN KHỔ (của Vích to Huy Gô)

1

MÀO ĐẦU

Chào các cháu yêu quí.

Ông Tân, Ông Béo đây.

Trước ông đã từng nhắc,

Giờ nhắc lại thế này.

Đọc sách quan trọng lắm.

Sách là người bạn đời,

Giúp các cháu hiểu biết

Để tu dưỡng thành người.

Ông cũng rất ham đọc,

Từ hồi bé, chân trần.

Những cuốn sách vĩ đại.

Mà thường đọc nhiều lần.

Một trong những cuốn ấy,

Mà ngay cả bây giờ,

Mỗi lần đọc đều khóc,

Xúc động và thẫn thờ.

Đó là bộ tiểu thuyết

Của Victor Hugo.

Cuốn “Những Người Khốn Khổ”,

Hai nghìn trang, khổng lồ.

Bây giờ ông sẽ cố

Kể lại câu chuyện này,

Tất nhiên rất sơ lược,

Mà ông nghĩ cực hay.

Đọc tóm tắt cũng tốt.

Nhưng các cháu, dẫu sao,

Cũng phải đọc nguyên bản,

Không bỏ sót trang nào.

Cuốn sách này vĩ đại

Sẽ dạy rất nhiều điều.

Các cháu nhớ đọc nhé.

Ông yêu các cháu nhiều.

2

GIĂNG VAN GIĂNG

Một tù nhân người Pháp,

Tên là Giăng Van Giăng,

Được tha, có thử thách,

Sau đúng mười chín năm.

Ông phạm tội ăn cắp

Chiếc bánh giá nửa đồng

Cho lũ trẻ đang đói

Con bà chị của ông.

Phải ngồi tù lâu vậy

Là vì ông nhiều lần

Đã tìm cách vượt ngục,

Nên mức án tăng dần.

Được tha, ông cuốc bộ

Tới thị trấn Đi-nhơ,

Bị mọi người xua đuổi,

Đói, thất thểu, vật vờ.

Cuối cùng, trong tuyệt vọng,

Không bánh mì, không tiền,

Ông đánh liều gõ của

Nhà Cha Mi-ri-en.

Đức Cha, vốn tốt bụng,

Liền mời ông vào nhà

Cho ăn uống, sưởi ấm,

Mời ngủ trên xô-pha.

Thế mà ông tối ấy,

Đáp lòng tốt của Ngài,

Trộm đôi giá nến bạc

Rồi lén đi ra ngoài.

Gần sáng thì cảnh sát

Bắt ông, rất ngạc nhiên

Thấy đôi giá nến ấy

Của Ngài Mi-ri-en.

Được hỏi thì ông đáp

Rằng Đức Cha tặng ông.

Chúng bèn đưa quay lại,

Xem có đúng thế không.

Đức Cha bảo đúng thế,

Đó là quà của Ngài.

Giăng Van Giăng được thả.

Tốp cảnh sát ra ngoài.

Trong căn phòng rộng lớn

Chỉ còn lại hai người.

Đức Cha bắt ông hứa

Thành người tốt cho đời.

3

PHĂNG-TIN

Việc làm và lời nói

Đức Cha thành Đi-nhơ

Đã làm ông xúc động

Đến chết lặng, sững sờ.

Một thằng tù khốn khổ,

Tên ăn cắp đáng khinh,

Quỳ lạy, thề trước Chúa

Quyết làm lại đời mình.

Ông thay đổi tên họ,

Đến thành Mông-tơ-rơi.

Sau tám năm lao động,

Cuối cùng trở thành người

Đã mang lại phồn thịnh

Cho thành phố nghèo này.

Và rồi thành thị trưởng,

Chủ nhà máy dệt may.

Làm việc trong nhà máy

Thị trưởng Ma-đơ-len

Có cô gái xinh đẹp

Tên gọi là Phăng-tin.

Nàng đem lòng yêu mến

Một thanh niên nhà giàu.

Hắn làm nàng có chửa

Rồi trốn, chẳng thấy đâu.

Nàng đem con, Cô-det,

Gửi Tê-nác-đi-ê,

Vợ chồng chủ quán rượu,

Ác, gian xảo mọi bề.

Chúng hành hạ con bé,

Đánh, chửi mắng suốt ngày,

Ăn đói, mặc rách rưới,

Phải làm việc luôn tay.

Trong khi chúng chiều chuộng

Con mình, Ê-pô-nin.

Luôn gửi thư kể lể

Và yêu cầu Phăng-tin

Phải gửi tiền cho chúng -

Nào Cô-det ốm đau,

Nào tiền may quần áo,

Rồi cả tiền đèn dầu…

Còn Phăng-tin, tội nghiệp,

Tin lời chúng, vội vàng

Có bao nhiêu đưa hết,

“Chữa bệnh” cho con nàng.

Thế mà chúng, khốn nạn,

Cứ dục nàng gửi thêm.

Nàng phải bán răng, tóc,

Rồi thành điếm đi đêm.

Một lần do chống lại

Một thằng khốn khách hàng,

Gia-ve, cảnh sát trưởng,

Đã nhẫn tâm bắt nàng.

Phải dừng lại một chút

Để nói về Gia-ve.

Nhân vật này hay lắm,

Công tâm và giỏi nghề.

Hơn hai mươi năm trước

Hắn bắt Giăng Van Giăng.

Một cảnh sát gương mẫu,

Mẫn cán và siêng năng.

Giờ làm cảnh sát trưởng,

Dưới quyền Ma-đơ-len,

Hắn lờ mờ nghi hoặc

Vì thấy ông quen quen.

Bèn viết thư mật báo

Lên cấp trên về ông.

Nhưng cấp trên đáp lại

Rằng hắn nhầm, uổng công.

Người ta đã bắt được

Tên Giăng Van Giăng này,

Và dự định xử hắn

Trông một ngày gần đây.

Ngẫu nhiên đêm hôm ấy,

Đêm Gia-ve bắt nàng,

Ông thị trưởng đáng kính

Nhân có việc đi ngang.

Ông dừng lại, gạn hỏi,

Được nàng kể cho nghe

Về con gái, Cô-det,

Và Tê-nac-đi-ê.

Vốn là người trung thực,

Tự trọng và công tâm,

Gia-ve, cảnh sát trưởng,

Kể chuyện hắn đã “nhầm”.

Hắn xin ông tha lỗi,

Ngạc nhiên, không ngờ rằng

Chính ông tự thú nhận

Mình là Giăng Van Giăng.

Ông còn hứa với hắn

Sẽ tự mình đến tòa,

Nói rõ hết sự thật

Để người kia được tha.

Còn giờ thì xin phép

Đưa nàng về nhà mình

Vì nàng đang ốm nặng,

Cần chữa trị tận tình.

Khi Phăng-tin hấp hối,

Ông đã hứa suốt đời

Sẽ chăm nuôi Cô-det

Được khôn lớn thành người.

Cũng vừa đúng lúc ấy

Gia-ve đến bắt ông.

Một thị trưởng đáng kính

Có đức và có công.

4

CÔ-DET

Đêm đầu đông, giá rét,

Trời không sao, không trăng,

Một bé gái gầy yếu

Dò dẫm đi trên băng.

Một tay xách xô nước

To gần gấp đôi người.

Cứ đi khoảng dăm bước,

Nó dừng lại lấy hơi.

Đó chính là Cô-det,

Con gái nàng Phăng-tin.

Một con bé tội nghiệp,

Gầy trơ xương, tóc đen.

Từ ngày Phăng-tin chết,

Tức là không còn tiền,

Vợ chồng tên chủ quán

Không ngớt lời than phiền.

Đã mấy lần chúng đuổi

Cô-dét ra khỏi nhà.

Rao cho, không ai lấy,

Như con chó xấu xa.

Trong khi nó thút thít

Khóc bên xô nước đầy,

Trời vừa lạnh, vừa tối.

Bất chợt một cánh tay.

Một cánh tay khỏe mạnh

Của một người đàn ông

Nhấc xô nước của nó,

Và bế nó vào lòng.

“Cháu tên là Cô-det?”

“Vâng”, con bé gật đầu.

Ông hôn nó, nước mắt

Chảy lên má, lên râu.

Người đàn ông đêm ấy

Là người tù khổ sai

Giăng Van Giang, thị trưởng,

Vừa vượt ngục ra ngoài.

Mấy năm sau song sắt

Ông chờ đợi đêm ngày

Để có được giây phút

Ôm Cô-det trên tay.

Tới nhà, ông liền nói

Với chủ quán rằng ông

Muốn chuộc lại Cô-det,

Với giá chừng ấy đồng.

Thấy ông khách kỳ lạ

Có vẻ giàu, dễ lừa,

Vợ chồng tên chủ quán

Liền than khóc như mưa.

Rằng chúng yêu Cô-det

Còn hơn cả con mình,

Rằng không chịu cho chuộc,

Rằng chúng rất ân tình…

Cuối cùng chúng đồng ý,

Với cái giá rất cao.

Họ ra đi lặng lẽ.

Đêm không trăng, không sao.

Đến Pa-ri hoa lệ,

Dẫu có rất nhiều tiền,

Họ sống trong khu phố

Tồi tàn và lãng quên.

Tưởng được sống yên ổn,

Thế mà rồi Gia-ve

Vẫn lần ra dấu vết.

Đúng, tên này rất ghê.

Lần nữa lại chạy trốn.

Cuối cùng họ ẩn mình

Trong một tu viện kín

Hoang sơ và yên bình.

Nhiều năm ở nơi ấy

Ông làm vườn, chăm cây.

Cô-dét được đi học

Và tiến bộ từng ngày.

5

MA-RI-UT

Một chàng trai quí tộc,

Họ là Pông-mec-xi.

Tên là Ma-ri-ut,

Công dân thành Pa-ri.

Chàng sống cùng ông nội,

Một quí tộc đã già.

Cha chàng, khác chính kiến,

Bị ông đuổi khỏi nhà.

Sau khi cha chàng chết,

Chàng càng yêu quí ông,

Vì tư tưởng cấp tiến,

Chống cường quyền, bất công.

Nhân một lần cãi cọ,

Chàng bỏ nhà ra đi,

Một sinh viên trường luật,

Trong túi chẳng có gì.

Nhưng đầu thì đầy ắp

Những lý tưởng cao siêu

Về bình đẳng, bác ái,

Tình thương và tình yêu.

Chàng gia nhập hội kín

Của các chàng sinh viên

Bất đồng với xã hội

Tha hóa bởi đồng tiền.

Họ là những người trẻ

Đầy nhiệt huyết đấu tranh,

Chủ trương sẽ nổi dậy

Xây xã hội tốt lành.

Một lần, đang đi dạo

Thơ thẩn trong vườn hoa,

Chàng nhìn thấy Cô-det

Đi với một ông già.

Chỉ một cái nhìn thoáng,

Thế mà lòng xốn xang.

Kiểu tình yêu sét đánh.

Vâng, chàng yêu, yêu nàng.

Về phần mình, Cô-det

Cũng xao xuyến lần đầu.

Tiếc bố nàng không chịu

Cho hai người gặp nhau.

Mấy ngày sau, dun dủi,

Bất ngờ chàng và nàng

Lại được gặp lần nữa,

Ngẫu niên và vội vàng.

Số là ngày hôm ấy

Nàng được bố cho theo

Thăm, tặng quà từ thiện

Cho một gia đình nghèo.

Gia đình Giông-đơ-ret,

Tức Tê-nac-đi-ê,

Láng giềng Ma-ri-ut,

Đang khốn khổ đủ bề.

Hắn làm ăn thua lỗ,

Bèn dọn đến Pa-ri.

Ăn bữa no bữa đói.

Nhà trống, chẳng có gì.

Ông cho hắn tiền bạc,

Còn hẹn đến lần sau.

Thằng chủ quán khốn nạn

Nghĩ ông khách rất giàu.

Bèn lập mưu lần tới

Trấn lột ông, ban ngày.

Ma-ri-ut lo sợ,

Báo cảnh sát chuyện này.

Cũng may nhờ cảnh sát,

Lại chính là Gia-ve,

Đã kịp thời can thiệp,

Bắt Tê-nác-đi-ê.

May nữa, viên cảnh sát

Chưa kịp nhận ra ông

Thì ông đã đã lẩn trốn,

Rất lo lắng trong lòng.

Con gái tên chủ quán,

Là nàng Ê-pô-nin,

Bạn của Ma-ri-ut,

Bạn trung thành, đáng tin.

Nhờ nàng, Ma-ri-ut

Biết Cô-det ở đâu.

Hai người đã lén gặp

Và tỏ tình với nhau.

Giăng Van Giang linh tính,

Với nỗi sợ se lòng,

Rằng người ta có thể

Cướp Cô-det của ông.

Hơn thế, có dấu hiệu

Các chính biến không lành.

Ông đã lên kế hoạch

Đưa con sang nước Anh.

Ma-ri-ut vui sướng,

Đến gặp ông nội giàu,

Xin được cưới Cô-det.

Nhưng ông già lắc đầu.

Đau buồn, và thất vọng,

Chàng liền quay về nhà,

Tìm gặp lại Cô-det,

Thì nàng đã đi xa.

6

CUỘC KHỞI NGHĨA

Với trái tim tan nát

Không gặp được người tình,

Ma-ri-ut tìm đến

Các bạn cũ của mình.

Họ, những người trẻ tuổi,

Khao khát chống bất công.

Tự do và dân chủ

Luôn cháy bỏng trong lòng.

Họ âm mưu nổi dậy,

Chiếm đường phố Pa-ri

Rồi dựng các chiến lũy

Bằng bất cứ cái gì.

Như một vị thủ lĩnh,

Ma-ri-ut suốt ngày

Đôn đốc, lo công việc,

Hai súng lục hai tay.

Các thanh niên dũng cảm

Phất cao cờ, hiên ngang,

Thề cùng nhau sống chết

Với binh lính bảo hoàng.

Dưới trời mưa, trận chiến

Cuối cùng đã bắt đầu.

Tiếng súng nổ chát chúa,

Liên tục và khá lâu.

Bỗng nghĩa quân phát hiện,

Giữa khói lửa bốn bề,

Có một tên thám báo.

Thì ra là Gia-ve.

Người ta liền trói hắn,

Quyết định xử lý sau.

Hình phạt chắc sẽ nặng -

Bắn chết hoặc chém đầu.

Một tên lính nhằm bắn

Ma-ri-ut – vội vàng,

Ê-pô-nin nhìn thấy,

Lấy thân che cho chàng.

Nàng trúng đạn, hấp hối,

Lấy từ trong ngực mình

Một bức thư nho nhỏ

Cô-det gửi người tình.

Vì yêu Ma-ri-ut,

Yêu, không nói nên lời,

Ê-pô-nin giữ nó,

Không một phút xa rời.

Đọc xong thư Cô-det,

Ma-ri-ut vội vàng

Nhờ cậu bé Ga-vrôt.

Mang thư trả lời nàng.

Không ngờ bức thư ấy

Lọt vào tay người cha.

Một lát sau, chống gậy,

Ông bước ra khỏi nhà.

Với quyết định cứu giúp

Người con gái ông yêu,

Ông đi tới chiến lũy

Giữa lúc nhá nhem chiều.

Ở đấy, ông in phép

Được xử bắn Gia-ve.

Thế mà rồi ông thả,

Giữa đạn réo bốn bề.

Lúc ông quay trở lại,

Chiến lũy đầy xác người.

Có cả Ma-ri-ut,

Bị thương, nằm ngoài trời.

Ông không biết cùng lúc

Thằng Tê-nác-đi-ê

Lục lọi từng xác chết

Giữa trời mưa dầm dề.

Ông cõng Ma-ri-ut

Rồi lầm lũi bước đi,

Lội giữa lớp bùn bẩn

Cống ngầm thành Pa-ri.

Vừa ra khỏi cửa cống,

Ông đưa mắt ngước lên,

Thì thấy Gia-ve đứng,

Đang chờ ông phía trên.

Hắn, đại diện pháp luật,

Dẫu là pháp luật mù,

Sung sướng lại lần nữa

Được tống ông vào tù.

Ông khẩn khoản xin hắn

Hoãn bắt ông lúc này,

Để đưa Ma-ri-ut

Tới ông chàng, gần đây.

Gia-ve đứng, suy nghĩ

Và do dự hồi lâu.

Hàm ơn được tha chết,

Cuối cùng hắn gật đầu.

Rồi hắn, một cảnh sát

Mẫn cán và chí công,

Bị lương tâm cắn dứt

Và dằn vặt trong lòng.

Giữa một bên - trách nhiệm,

Và bên kia - tình người.

Càng nghĩ, càng bế tắc

Và càng thấy rối bời.

Cuối cùng, không chịu nổi,

Tưởng như sắp phát điên,

Viên cảnh sát trung thực

Gieo mình xuống sông Xen.

7

ĐOẠN KẾT

Giăng Van Giăng lặng lẽ

Đặt Ma-ri-ut bên thềm

Nhà ông nội giàu có,

Rồi biến mất trong đêm.

Dù bị thương khá nặng,

Ma-ri-ut cuối cùng

Đã bình phục, khỏe mạnh.

Chàng, một người anh hùng.

Rồi chính tay ông nội

Ban phước, cho cháu mình

Được lấy nàng Cô-det.

Đám cưới thật linh đình.

Ma-ri-ut không biết

Rằng người đã cứu chàng

Không phải người nào khác,

Mà chính Giăng Van Giăng.

Hôm ấy ông quyết định

Sau tiệc cưới linh đình,

Cho Ma-ri-ut biết

Về quá khứ của mình.

Chàng nghe xong, hoảng sợ,

Rất bối rối trong lòng.

Và bắt đầu tìm cách

Ngăn Cô-det gặp ông.

Cô đơn và đau khổ,

Giăng Van Giang, bần thần

Ngồi một mình, chờ chết.

Sức khỏe yếu sút dần.

Bất ngờ Ma-ri-ut

Được Tê-nac-đi-ê,

Tên ăn trộm xác chết,

Ngẫu nhiên kể cho nghe,

Rằng chính hắn nhìn thấy

Giăng Van Giăng bước đi

Vai cõng chàng hấp hối

Trong cống ngầm Pa-ri.

Hắn còn khoe chiếc nhẫn

Ăn cắp từ tay chàng.

Ma-ri-ut chết lặng,

Hối hận và bàng hoàng.

Chàng liền cùng Cô-det

Vội vã đến thăm ông.

Rồi xin lỗi, rồi khóc,

Ôm chặt ông vào lòng.

Sung sướng và cảm động,

Gặp con, Giăng Van Giăng

Đến lúc này mới kể

Chuyện đời mình với nàng.

Kể xong, ông tắt thở,

Trên môi thoáng nụ cười.

Các thiên thần bay đến,

Đưa ông lên Nước Trời.

Thái Bá Tân

CHƯỞI TRỘM (Chửi)

Có một anh ngài bắc
Vô mần ở Nghệ an
Dạy học trên Nghĩa đàn
Gặp tui van nỏ kể
Anh ôm đùi kể lể
Chuyện một bà phụ huynh
Sống bên cạnh nhà mình
chưởi trộm nghe rành lạ...
" Cha cấy quân xỏ lá
Bay chui ở mô ra
Rủ chắc đến nhà choa
mần cấy trò ba trợn
Rủ chắc chui cụi lợn
Lấy trôm rổ trấng ga
Đục cấy lộ vô nhà
Lấy mứn bà bỏ bị...
Mần cấy trò sổ đị
Đưa chắc thử ướm tau
Cọc xế vứt gộc cau
Lấy chị mà mặc nạ..?
Mả cha quân xỏ lá
Tổ mẹ lụ lưu mạnh
Sách vở với học hành
Đem quét khu nỏ đạ..."
Cha trời, nghe rành đạ
Mà tui nỏ hiểu chi
Tiếng Nghệ khó ra ri
Ông ơi tui bỏ việc.
Kiểu ni đành bỏ việc
- Hoàng Đình Nghĩa

NGƯỜI VIỆT

Người Việt-nam thuộc da vàng, nhưng mà người nào phải đi làm-lụng dầm mưa dãi nắng lắm, thì nước da ngăm-ngăm đen, người nào nhàn-hạ phong-lưu, ở trong nhà luôn, thì nước da trăng-trắng như màu ngà cũ.

Trạc người thì thấp nhỏ hơn người Tàu, mà lăn-lẳn con người, chứ không to-béo. Mặt thì xương xương, trông hơi bèn-bẹt, trán thì cao và rộng, mắt thì đen và hơi xếch về đàng đuôi, hai gò má thì cao, mũi hơi tẹt, môi hơi dày, răng thì to mà lại nhuộm đen. Râu thì thưa mà ít, tóc thì nhiều và dài, đen và hơi cứng. Dáng-điệu đi-đứng thì nhẹ-nhàng và xem ra bộ vững-vàng chắc-chắn.

Áo-quần thì dài rộng, đàn-ông thì búi tóc và quấn khăn vành rây, áo mặc dài quá đầu gối, tay áo thì chật, ống quần thì rộng. Đàn-bà ở Bắc-Việt và phía bắc Trung-Việt thì đội khăn, mà ở chỗ thành-thị thì mặc quần, còn ở nhà quê thì hay mặc váy. Ở phía nam Trung-Việt và Nam-Việt thì đàn-bà mặc quần cả, và búi tóc, chứ không đội khăn bao giờ.

Về đàng trí-tuệ và tính-tình, thì người Việt-nam có cả các tính tốt và các tính xấu. Đại-khái thì trí-tuệ minh-mẫn, học chóng hiểu, khéo chân tay, nhiều người sáng dạ, nhớ lâu, lại có tính hiếu học, trọng sự học thức, quý sự lễ phép, mến điều đạo đức: lấy sự nhân, nghĩa, lễ, trí, tín làm 5 đạo thường cho sự ăn ở. Tuy vậy vẫn hay có tính tình vặt, cũng có khi quỉ-quyệt, và hay bài-bác nhạo-chế. Thường thì nhút-nhát, hay khiếp-sợ và muốn sự hòa-bình, nhưng mà đã đi trận-mạc thì cũng có can-đảm, biết giữ kỹ-luật.

Tâm-địa thì nông-nổi, hay làm liều, không kiên-nhẫn, hay khoe-khoang và ưa trương-hoàng bề ngoài, hiếu danh-vọng, thích chơi bời, mê cờ-bạc. Hay tin ma quỷ, sùng sự lễ-bái, nhưng mà vẫn không nhiệt-tin tông-giáo nào cả. Kiêu-ngạo và hay nói khoác, nhưng có lòng nhân, biết thương người và hay nhớ ơn.

Đàn-bà thì hay làm-lụng và đảm-đang, khéo chân, khéo tay, làm được đủ mọi việc mà lại biết lấy việc gia-đạo làm trọng, hết lòng chiều chồng, nuôi con, thường giữ được các đức tính rất quý là tiết, nghĩa, cần, kiệm.

Người Việt-nam từ Bắc chí Nam, đều theo một phong-tục, nói một thứ tiếng. Cùng giữ một kỷ-niệm, thật là cái tính đồng-nhất của một dân-tộc từ đầu nước đến cuối nước.

Người nòi-giống Việt-nam ta mỗi ngày một nẩy-nở ra nhiều, mà ở phía bắc thì đã có nước Tàu cường-thịnh, phía tây thì lắm núi nhiều rừng, đường đi lại không tiện, cho nên mới theo bờ bể lần xuống phía nam, đánh Lâm-ấp, dứt Chiêm-thành, chiếm đất Chân-lạp, mở ra bờ-cõi bây giờ.

Từ khi người Việt-nam lập thành nước đến giờ, kể hàng mấy nghìn năm, phải người Tàu cai-trị mấy lần, chịu khổ-sở biết bao nhiêu phen, thế mà sau lại lập được cái nền tự-chủ, và vẫn giữ được cái tính đặc-biệt của giống mình.

Tuy rằng mình chưa làm được việc gì cho vẻ-vang bằng người, nhưng mình còn có thể hy-vọng một ngày kia cũng nên được một nước cường-thịnh.

Trần Trọng Kim/ Việt Nam Sử Lược

Nguồn: Nghiên cứu Lịch sử

Có biên soạn lại. Từ Vương Trí Nhàn

Bài viết chỉ mang tính chất tham thảo và chia sẻ thông tin