XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2026

TRƯỜNG CA CON VỊT: Một con vịt xòe ra hai cái cánh

I. TIẾNG VỊT TUỔI THƠ
Một con vịt nhỏ ven đồng,
Xòe hai cái cánh giữa dòng nước trôi.
Tuổi thơ ai cũng một thời,
Nghe câu hát ấy bên nôi mẹ hiền.
Làng quê bờ bãi bình yên,
Ao trong soi bóng mái hiên, hàng dừa.
Vịt bơi từ sớm đến trưa,
Chiều theo chân mẹ qua mùa lúa xanh.
Gà quen sân đất loanh quanh,
Trâu đi theo luống cày thành đường sâu.
Vịt thì chẳng ngại nơi đâu,
Trên bờ lạch bạch, dưới ao tung hoành.
Mưa về nước trắng đồng xanh,
Đàn con ríu rít vây quanh vịt nhà.
Mẹ đi trước, trẻ theo sau,
Một đàn vàng óng lao xao mặt hồ.
Quê nghèo chẳng có điểm tô,
Chỉ tre, chỉ lúa, con đò, dòng sông.
Vậy mà thương nhớ mênh mông,
Tiếng đàn vịt gọi giữa đồng chiều mưa.
II. TỪ THUỞ TRỐNG ĐỒNG
Ngược dòng lịch sử xa xưa,
Đông Sơn còn vọng nắng mưa bao đời.
Trống đồng lưu dấu người ơi,
Chim bay, hươu chạy, dáng người múa ca.
Thủy cầm thấp thoáng hiện ra,
Theo dòng sông nước bao la thuở nào.
Cánh chim nghiêng giữa trời cao,
Bóng chim dưới nước lao xao trống đồng.
Cha ông dựng xóm ven sông,
Gieo mầm lúa nước giữa đồng phù sa.
Ao hồ gần gũi mái nhà,
Con người cùng vịt trải qua tháng ngày.
Ngàn năm mây trắng còn bay,
Ngàn năm nước vẫn đong đầy dòng sông.
Hình chim còn giữa trống đồng,
Nhắc nền văn hóa ruộng đồng Việt Nam.
III. CON VỊT TRONG TIẾNG VIỆT
Vịt đâu danh giá cao sang,
Mà sao tiếng Việt lại mang bóng hình.
Vịt bầu lạch bạch dáng xinh,
Bước đi nghiêng ngả một mình đáng yêu.
Vịt đực khàn giọng sớm chiều,
Thành câu ví von bao điều dân gian.
Sấm trời nổi giữa mây ngàn,
“Vịt nghe sấm” cứ ngỡ ngàng đứng trông.
Chuyện người gửi chuyện ruộng đồng,
Mượn con vật nhỏ mà mong nói đời.
Bao câu cửa miệng thành lời,
Trăm năm truyền lại chẳng rời dân gian.
Chẳng ai sắc chỉ phong quan,
Chẳng ai dựng tượng giữa ngàn hoa tươi.
Vậy mà trong tiếng nói người,
Con vịt lạch bạch vẫn cười ngàn năm.
IV. ĐÀN VỊT QUÊ HƯƠNG
Sớm mai sương phủ xa xăm,
Người chăn mở cửa, cả đàn ùa ra.
Qua đường làng, xuống ruộng xa,
Bao nhiêu tiếng gọi hòa ca giữa đồng.
Mùa vàng trải rộng mênh mông,
Gặt xong vịt lại theo đồng kiếm ăn.
Hạt rơi còn sót dưới chân,
Ốc cua cũng hóa thành phần trời cho.
Người quê chẳng tính thiệt hơn,
Ruộng nuôi cây lúa, lúa còn nuôi ta.
Vịt ăn hạt rụng đồng xa,
Phân về bón đất, thật thà vòng quay.
Chiều buông tím cả chân mây,
Người lùa đàn vịt theo cây cầu làng.
Khói bếp đã tỏa mơ màng,
Tiếng con gọi mẹ vọng sang bên bờ.
Ai xa quê nhớ tuổi thơ,
Có khi chỉ một tiếng “cờ cạc” thôi.
Mà nghe cay mắt bồi hồi,
Thấy đồng lúa cũ, thấy người năm xưa.
V. CON VỊT ĐI KHẮP NHÂN GIAN
Vịt đâu chỉ của làng ta,
Theo dòng văn hóa đi qua bao miền.
Nước Nga tuyết trắng triền miên,
Cũng đem tiếng vịt kết duyên chuyện cười.
Hai người trò chuyện vui tươi,
Thêm con vịt nữa thành nơi họp chợ.
Một câu ngạn ngữ bất ngờ,
Mà nghe náo nhiệt như bờ ao quê.
Đông Tây dù cách sơn khê,
Tiếng cười nhân thế vẫn về gặp nhau.
Con người dù ở nơi đâu,
Cũng yêu những chuyện nhiệm màu đời thường.
VI. UYÊN ƯƠNG VÀ CHUYỆN TÌNH
Kinh Thi từ thuở xa xăm,
“Quan quan thư cưu” âm thầm vọng sang.
Chim đôi trên bãi dịu dàng,
Gọi câu quân tử, gọi nàng thục trinh.
Chim kia hòa hợp đôi mình,
Người xưa gửi cả chuyện tình vào chim.
Uyên ương sóng nước im lìm,
Một đôi chung bóng nổi chìm có nhau.
Tranh xưa vẽ cạnh nhịp cầu,
Đôi chim mặt nước kề đầu bên hoa.
Người mong duyên chẳng phôi pha,
Trăm năm chung bước một nhà thủy chung.
Vịt thường chẳng được tôn xưng,
Nhưng loài vịt nước lại từng tượng trưng
Cho tình chồng vợ tương phùng,
Cho câu son sắt đi cùng tháng năm.
VII. CON VỊT TRÊN MÂM CƠM
Từ đồng vịt bước vào nhà,
Thành bao hương vị đậm đà quê hương.
Vân Đình nổi tiếng một phương,
Vịt cỏ thơm ngọt vấn vương lòng người.
Vịt om sấu chín vừa thôi,
Chua thanh vị quả, ngọt bùi vị quê.
Bún măng nóng giữa chiều hè,
Cháo thơm gừng ấm kéo về cố hương.
Gỏi vịt rau răm thơm lừng,
Chén mắm gừng nhỏ cũng từng nhớ lâu.
Món quê chẳng phải sang giàu,
Mà sao đi khắp địa cầu vẫn mong.
Bắc Kinh nổi tiếng Á Đông,
Vịt quay da mỏng, sắc hồng vàng tươi.
Từ quê nghèo đến xứ người,
Mỗi nơi con vịt một đời ẩm hương.
VIII. CON VỊT THỜI HIỆN ĐẠI
Tưởng rằng chuyện chỉ ruộng nương,
Nào ngờ vịt bước lên đường thời nay.
Người ta ví cuộc đời này,
Như con vịt lướt mặt đầy hồ xanh.
Trên trông phẳng lặng yên lành,
Dưới chân quẫy đạp thật nhanh không ngừng.
Nụ cười ngoài mặt tưng bừng,
Trong lòng áp lực đã từng ai hay.
Người đời mạng ảo hôm nay,
Đăng toàn hạnh phúc, điều hay, sang giàu.
Mấy ai kể chuyện buồn đau,
Mấy ai cho thấy phía sau nụ cười.
Hóa ra con vịt dạy người:
Mặt hồ phẳng lặng chưa thời bình yên.
Sau điều đẹp đẽ hiện tiền,
Biết bao cố gắng triền miên tháng ngày.
IX. “KÊ” VÀ “ÁP”
Dân gian chữ nghĩa cũng hay,
Một câu đối nhỏ khiến ai bật cười:
“Chuồng gà kê áp chuồng vịt”,
Hán Nôm chen tiếng, thú vui tao đàn.
“Kê” là gà, “áp” vịt nhà,
Chữ xưa ghép chuyện thật là dí dỏm.
Một câu nghe tưởng bình thường,
Mà bao chữ nghĩa quê hương ẩn vào.
Ngôn từ cũng tựa dòng ao,
Chuyện xưa chuyện mới lao xao theo cùng.
Con gà đứng cạnh vịt chung,
Thành câu chữ nghĩa vô cùng vui thay.
X. CON VỊT TRONG TRANG SÁCH
Có người mẹ giữa đêm dài,
Thương con nên gửi tương lai vào lời.
Mong con vàng bạc đầy đời,
Mong bao con gái theo người đông vui.
Đàn con gái tựa đàn vịt,
Theo nhau ríu rít — chuyện đời hồn nhiên.
Trang văn một thoáng dịu hiền,
Gorki để lại bên miền nhớ thương.
Văn chương muôn nẻo muôn đường,
Có khi vật nhỏ bình thường bước vô.
Chẳng cần triết lý điểm tô,
Một đàn vịt cũng thành câu chuyện đời.
XI. “VỊT CON” TRÊN SÂN CỎ
Từ ao làng đến sân chơi,
Con vịt lại bước sang đời bóng banh.
Pato nổi tiếng trời xanh,
Brazil sinh một tài danh một thời.
“El Pato” người gọi vui thôi,
“Vịt Con” biệt hiệu theo người đi xa.
Milan từng đón tài hoa,
Chelsea cũng biết chân qua sân mình.
Áo vàng đất nước Brazil,
Một thời Pato tung mình tiến công.
Ai ngờ từ một cánh đồng,
Tên con vịt nhỏ theo dòng thể thao.
XII. VỊT KHÔNG CẦN PHẢI OAI HÙNG
Vịt đâu mãnh liệt như hùm,
Đâu như tuấn mã vượt vùng quan san.
Không như chim hạc thanh nhàn,
Không như đại bàng giữa ngàn trời cao.
Chẳng mang nanh vuốt tự hào,
Chẳng cần tiếng thét làm nao núi rừng.
Chỉ đôi chân ngắn ung dung,
Lạch bà lạch bạch đi cùng làng quê.
Vịt đâu biết chuyện khen chê,
Đói thì kiếm ốc, tối về nằm yên.
Mưa thì xuống nước tự nhiên,
Nắng thì rỉa cánh bên triền cỏ xanh.
Một đời giản dị hiền lành,
Mà theo văn hóa trưởng thành ngàn năm.
Đôi khi vĩ đại âm thầm,
Chẳng cần đứng ở cao tầm mới cao.
XIII. TRIẾT LÝ TỪ CON VỊT
Nhìn con vịt giữa hồ sâu,
Ngẫm ra cũng lắm nhiệm màu nhân sinh.
Bên ngoài giữ vẻ an bình,
Bên trong cố sức hành trình chẳng ngơi.
Người khôn đâu phải khoe đời,
Người tài đâu phải nói lời hơn thua.
Mặt hồ mặc gió nắng mưa,
Chân kia cứ quẫy để đưa mình về.
Đời người cũng tựa đường quê,
Lúc bùn lầy lội, lúc về đồng xanh.
Không cần đôi cánh bay nhanh,
Biết bơi qua nước đã thành bình an.
Chậm thôi chẳng phải muộn màng,
Lạch bạch vẫn tới cuối làng đấy thôi.
Thấp cao đâu định phận người,
Bền gan mới biết đường đời gần xa.
XIV. TIẾNG GỌI NỀN VĂN MINH LÚA NƯỚC
Mai này phố xá lên cao,
Ao làng có thể lấp vào nhà xây.
Đồng xanh có thể đổi thay,
Con trâu, đàn vịt một ngày thưa hơn.
Trẻ thơ lớn giữa phố phường,
Biết con vịt bởi màn hình mà thôi.
Có còn nghe được chiều rơi,
Tiếng đàn vịt gọi giữa trời mưa giăng?
Có còn nhớ ánh trăng rằm,
Ao làng bóng nước âm thầm tre nghiêng?
Có còn nhớ buổi bình yên,
Mẹ ngồi vá áo bên hiên đợi chờ?
Nếu mai ai trở về quê,
Gặp đàn vịt trắng bên đê chiều vàng,
Xin dừng chân lại bên làng,
Nghe trong tiếng vịt mơ màng ngàn xưa.
Tiếng kia vượt nắng xuyên mưa,
Từ thời lúa nước đến mùa hôm nay.
Từ hoa văn cổ còn đây,
Đến câu tục ngữ trao tay bao đời.
Từ trang sách đến tiếng cười,
Từ tranh uyên ương đến đời lứa đôi.
Từ mâm cơm ấm tình người,
Đến câu tâm lý của thời hôm nay.
Con vịt chẳng biết mình hay,
Chẳng hay nhân thế đã xây bao điều
Từ hình bóng nhỏ thân yêu,
Từ đôi chân quẫy sớm chiều dưới sông.
XV. MỘT CON VỊT XÒE HAI CÁNH
Một con vịt giữa dòng sông,
Xòe hai cái cánh mà không muốn trời.
Nó đâu mơ chuyện cao vời,
Chỉ mong mặt nước thảnh thơi tháng ngày.
Một con vịt của hôm nay,
Cũng con vịt của những ngày xa xăm.
Từ đồng lúa nước ngàn năm,
Đi qua văn hóa âm thầm đến nay.
Mai sau dẫu đổi đất trời,
Dẫu làng thành phố, dẫu người đi xa.
Trong lòng vẫn một quê nhà,
Một ao nước biếc, một tà áo nâu.
Một đàn vịt nối đuôi nhau,
Bơi qua bóng mẹ, nhịp cầu, hàng tre.
Bơi qua một thuở đi về,
Bơi qua ký ức làng quê mỗi người.
Chiều nay mưa tạnh bên trời,
Nếu nghe tiếng vịt vọng nơi cánh đồng,
Hãy nghe thật chậm trong lòng:
Ấy là tiếng gọi của dòng thời gian.
Ngàn năm nước chảy qua làng,
Ngàn năm cây lúa vẫn vàng mùa thu.
Ngàn năm tiếng mẹ lời ru,
Ngàn năm vịt vẫn cần cù bơi đi.
Không cần cao quý làm chi,
Không cần huyền thoại khắc ghi tên mình.
Chỉ cần sống giữa dân tình,
Cũng thành văn hóa, cũng thành quê hương.
Một con vịt nhỏ bình thường,
Mang theo sông nước, ruộng nương, xóm làng.
Mang theo ký ức Việt Nam,
Mang câu lục bát dịu dàng hôm nay.
Một con vịt xòe hai cánh,
Chở nghìn năm nước qua đồng quê ta.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét