XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG

Thứ Năm, 11 tháng 1, 2024

Truyền thuyết về một tình yêu bị ngăn cấm

(Chuyện ngắn của Katerina Kỉrianova)

          Làng Marikostinovo nằm cách chừng 2 km phía trái dòng sông Struma. Các ngôi nhà của làng hướng về phía Tây, nơi có những nguồn nước khoáng nóng sủi lên từ mặt đất không biết từ bao giờ. Các nhà sử học khẳng định rằng, làng có tên như vậy từ thời Vua Boris I * và Vua Simeon vĩ đại.*

Các nguồn nước khoáng nóng được tìm thấy từ thời La mã cổ đại, vì nhà tắm theo kiểu Thổ nhĩ kỳ được xây dựng trên các nền móng được khẳng định là tồn tại từ thời La mã .**

           Thời Đế chế Ottoman ***thống trị, các bùn khóang nóng được lấy từ đây và chuyên chở bằng các xe trâu kéo đến tận Sarigrad, Thổ nhĩ kỳ, dùng để chữa các bệnh khác nhau cho người trong cung điện nhà vua.

Sau năm 1907, các nguồn khoáng nóng với các nhà tắm Thổ nhĩ kỳ được dâng tặng cho thủ lĩnh quân đội Iane Sandanski. Ông đã cho sửa sang lại, xây dựng các nhà khách, nhưng sau đó, chúng đều bị cháy rụi.

Tên ngôi làng chưa bao giờ thay đổi. Điều này đã được ghi chép từ một truyền thuyết rất cổ từ bao đời cho tới ngày nay. Cùng với  làng này, những ngôi làng xung quanh cũng được mang những cái tên đôi chút liên quan đến nó trong vùng. Họ khẳng định điều này qua rất nhiều thế kỷ.

Theo thuyền thuyết, một thời xa xưa, vùng đất này thuộc quyền cai trị của hai vị Chúa đất có tên Shirban và Sengel. Shirban sống ở vùng Rupite ngày nay, tên gọi cũ là Vùng Shirbanovo. Đây là vùng đất trải rộng phía tây của sông Struma.

Vị Chúa đất thứ 2 tên Sengel nắm quyền cai trị vùng phía đông rộng lớn, ngày xưa có tên gọi Vùng Sengelovo, sát với biên giới Hy lạp ngày nay.

Cả hai vị chúa đất này đều giàu có về đất đai và tham lam quyền lực. Họ luôn luôn căm ghét lẫn nhau.Nhưng, cả hai đều tự hào, kiêu hãnh về những đứa con của mình.

          Shirban có một cậu con trai rất cao lớn, đẹp đẽ và dũng mãnh. Cậu có mái tóc dày đen bóng, cặp mắt to đen hình quả oliu. Các cô gái trong vùng nín thở mỗi khi liếc nhìn cậu.

Còn Sengel có cô con gái xinh đẹp Mara / Marena/ , cao ráo và mỏng manh như một nhành cây nhỏ , với mái tóc rất dài xoăn màu hạt dẻ, với đôi môi mọng như trái dâu rừng chín đỏ và cặp mắt nâu hình quả hạnh đào. Bao nhiêu chàng trai chưa vợ ao ước được cưới cô, nhưng chỉ có một người duy nhất lọt vào trái tim bị cầm tù của cô, chính là con trai của Chúa đất Shirban.

Sự thù hận giữa hai vị chúa đất không ngăn cản được họ say đắm nhau đến điên cuồng. Tuổi trẻ và tình yêu không quan tâm đến mối hận thù giữa hai dòng họ và những người lớn tuổi. Họ yêu nhau, trao gửi cho nhau và hẹn sẽ cùng nhau xây đắp tổ ấm, thề thốt sẽ không bao giờ xa nhau. Tuy nhiên, các cuộc gặp gỡ bí mật của họ đã không còn là điều bí mật nữa, khi mà các cặp mắt ganh ghét đã nhìn thấy họ và tin lan ra khắp mọi nơi. Họ kháo nhau đến tai Sengel, rằng Mara đã gặp gỡ nhiều lần với con trai của Shirban. Người cha của Mara phát hoảng, căm tức và thề không bao giờ trở thành thông gia với kẻ thù lớn nhất của mình là Shirban. 

[*Thế kỷ 8-9; ** Thế kỷ thứ 1-3 sau Công nguyên; *** Thế kỷ 13-18 You sent]

           Để ngăn cản ngọn lửa tình yêu hai trẻ, cha của Mara đã cho xây một ngọn tháp bằng đá và nhốt cô con gái xinh đẹp của mình vào đó.Ông cho lính canh gác rất nghiêm ngặt cô bé đau khổ.

Cả hai rất đau buồn và khao khát được gặp nhau để tìm ra một quyết định phải làm gì.

Vào thời đó, mỗi năm khi mùa thu tới, các ngôi làng đều có các cuộc hội chợ truyền thống kéo dài 3 ngày. Các thương gia từ khắp các vùng đều tới, trưng bày các sản phẩm của mình.

Trong sự đau buồn tuyệt vọng, chàng con trai của Shirban quyết định thực hiện một chuyện mạo hiểm. Chàng cải trang thành một nhà buôn, chất lên chiếc xe đẹp nhất và chở theo rất nhiều các hàng hoá quí hiếm, thắng cỗ xe bằng chú ngựa khoẻ nhất của mình, tiến thẳng đến hội chợ với hy vọng và sự mong mỏi sẽ gặp được người yêu của mình ở đó. Ba ngày trôi đi với sự quan sát hàng ngàn người mà chàng vẫn chẳng thấy đâu bóng dáng người thiếu nữ thân yêu của mình.

          Cô gái xinh đẹp bị giam cầm trong toà tháp đá khao khát được thấy người yêu bèn tìm cách bỏ trốn khỏi toà thành đáng nguyền rủa.  Vài ba lần nàng đã định nhảy xuống từ các cửa sổ nhỏ hẹp của toà tháp, nhưng đều không thành, vì chúng đều được đóng song sắt rất chặt, và phía dưới đều có các lính canh giữ nghiêm ngặt.

         Ngày thứ 2, Mara quyết định dùng biện pháp mưu mẹo hơn. Cô dùng đôi tay đấm lên 2 cánh cửa nặng nề rất mạnh, với hy vọng một người nào đó sẽ nghe thấy và sẽ tới nói chuyện với cô. Và quả đúng như vậy, một trong số các lính gác đã bước tới gần nơi cánh cửa khoá chặt và hỏi cô cần điều gì. Mara đã hứa với người lính rằng cô sẽ tặng anh ta tất cả các đồ trang sức đang đeo trên mình, chỉ mong anh cho cô thoát ra ngoài một lúc để đi tới hội chợ.

Người lính canh hoa mắt bởi số vàng bạc châu báu cô thiếu nữ đeo trên người, anh mở khoá cổng cho cô lúc chiều tối và bắt cô hứa sẽ quay về trước bình minh.

Như một con chim sổ lồng, cô gái lao vút qua các hàng rào tường thành, chạy băng qua các cánh đồng tới thẳng nơi có hội chợ, nơi chàng trai của cô đang mong ngóng từng giờ từng phút. Niềm vui lan toả trên khuôn mặt chàng trai khi anh thấy cô gái rạng rỡ đứng trước quầy hàng của anh.

Bốn mặt gặp nhau, hai trái tim đã hiểu họ cần phải làm gì.

Không chậm trễ một giây, con trai Shirban vội vàng rời bỏ quầy hàng với những hàng hoá quí giá, chạy ra đỡ thiếu nữ và ngay lập tức nhảy lên ngựa, cùng cô gái chạy theo hướng bắc, dọc theo dòng sông Struma.

Thúc mạnh vào sườn chú ngựa dũng mãnh, chàng cầu mong phi thật nhanh chạy trốn trước khi cha của Mara phát hiện ra.

          Nhưng thật không may cho họ, vị chúa đất Sengel đã được các người thân tín cho biết về sự chạy trốn của cặp trai gái yêu nhau.

Vô cùng tức giận, người cha của Mara đã tập hợp những người thân tín nhất, họ nhảy lên lưng các con ngựa khoẻ mạnh nhất và đuổi theo dấu vết của chàng trai và cô gái.

        Cuối cùng, họ đã đuổi kịp đôi trai gái khi hai trẻ vừa ra tới vùng đất Marino, nơi mà ngày đó chỉ là một xóm thưa thớt với những ngôi nhà nhỏ lụp sụp.

Tức giận đến tột đỉnh, người cha tóm lấy mái tóc dài của con gái và đánh cô bằng chiếc roi ngựa một cách không thương tiếc. Ông gào thét và ra lệnh cho con gái phải quay trở về nhà ngay lập tức, nhưng cô gái kiên quyết từ chối lời cha. Người cha điên tiết, mất hết lý trí, bèn buộc tóc của cô vào đuôi ngựa, kéo lê con gái qua các cánh đồng trở về nhà.Người con gái chịu đau đớn bị cha mình bị kéo văng qua các quả đồi, qua cánh đồng, tóc cô bay khắp nơi, nước mắt cô thấm hết qua mấy tầng đất.

Người ta kể lại rằng, nơi tóc cô vương lại đã mọc lên các khóm lau sậy và cỏ bông lau, còn nơi nước mắt cô thấm ướt, đã sủi lên các tia nước nóng bỏng.

       Tức giận vì sự thách thức của con gái, Sengel đã rút thanh gươm bên mình đâm thẳng vào ngực cô bé đáng thương. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, cô đưa mắt nhìn xóm nhỏ bên đường và thề rằng, nơi cô chết sẽ không bao giờ có thể trở thành một làng mạc đông đúc.

Và như vậy, như theo trí nhớ của các lão làng, Marino mãi mãi chỉ là một xóm nhỏ, nép mình ven các ngọn đồi và các làng mạc khác xung quanh.

         Người làng đã chôn cất cô gái xinh đẹp trên một ngọn đồi cát gần làng. Nơi đó, cho đến ngày nay vẫn được gọi là đồi “ Mộ của Mara”.

         Nhưng không lâu sau đó, những con chó đã đào bới và mang xương của nàng đi rải khắp các ngọn đồi, nơi mà ngày nay, đã thành ngôi làng có tên Marikostinovo. Tên nàng thiếu nữ còn gắn với một ngọn đồi khác có tên “ Marena”. Truyền thuyết nói rằng, Mara đã được nhà thờ Kito giáo tuyên là thánh Marena, và để tưởng nhớ tới cô, họ đã cho xây một nhà nguyện dưới chân đồi, cách ngôi làng khoảng 3-4 km về phía bắc.

        Truyền qua nhiều thế kỉ, người ta kể rằng, chàng trai quay về làng đau khổ, tả tơi và thổn thức, qua dòng nước mắt kể cho cha mình  nghe về hành động tàn bạo của vị lãnh chúa Sengel.

        Thương con và buồn bã, lãnh chúa Shirban ra lệnh cho dân làng giết trâu, bò bao nhiêu có thể, dùng toàn bộ các bộ da trâu, bò đó phủ kín ngọn đồi đá sắc nhọn đến tận bờ sông, nơi đó, cho đến ngày nay vẫn có tên vùng “Áo choàng da”.

         Đó chính là nơi gần với con đường mà lãnh chúa Sengel vẫn thường đi qua. Bằng cách đó, lãnh chúa Shirban ngầm thách thức và doạ nạt kẻ thù của mình.

        Truyền thuyết về một tình yêu bị ngăn cấm dừng lại ở đây.

Cũng có thể, tình yêu cháy bỏng của đôi trai gái đã để lại sự khao khát của mình trong các dòng suối phía nam của sông Struma, nơi đã cho bao nhiêu kiếp người làn nước ấm nóng để chữa lành bệnh cho những người đau khổ.

(Theo lời kể của Katerina Kirianova, người dịch NTT)


Thứ Năm, 28 tháng 12, 2023

KHI TRẺ TƯỚNG SINH TÂM VỀ GIÀ TÂM SINH TƯỚNG

Chọn bất kì một tấm hình người VN nào đó rồi đem để kế bên một tấm hình một người nước ngoài, dù Châu Âu, Châu Mỹ hay Châu Phi sẽ thấy rõ sự khác biệt. Ngoài các yếu tố về màu da, chủng tộc thì sắc mặt là thứ dễ nhận ra nhất. Nhìn vào gương mặt một người VN không thể nào có nét vô tư, tươi tắn, hồn nhiên và thoải mái như người nước ngoài được. Những lo âu, toan tính, sợ hãi, dè chừng, mưu mô hằn lên sắc mặt của mỗi người.

Người ta nói tâm sinh tướng. Quả thật vậy! Tâm không bình, mặt sao an. Nếu trong đầu óc anh toàn tính toán và lo âu, căng thẳng thì những điều ấy nó hiện ra nét mặt. Nhìn sắc mặt của một người VN là cả một xã hội bộn bề, lọc lừa, dối trá, bịp bợm, mưu mô hiện trên đó. Mỗi một nếp nhăn là một bài học mà người sở hữu nó, dù muốn dù không, gặt hái từ cuộc sống.

Không một xã hội nào mà người ta phải đắn đo, suy tính từ cả những việc đơn giản, nhỏ nhặt như ăn cái gì, nói câu gì, chơi ở đâu cho an toàn. Một xã hội cứ hở ra là bịp nhau nên hễ mua cái gì cũng tự động lên giây cót cảnh giác không biết nó có bán cho mình hàng kém chất lượng không, nó có lừa mình không, nó có nhận tiền xong rồi dông không. Bước ra chợ cũng phải đắn đo cái gì có độc cái gì ít độc, rau nào phun thuốc, thịt nào có hàn the, cá nào có u-rê. Bước chân đến chốn công quyền phải nhìn mặt cái đứa gọi là công bộc của dân để liệu lời mà nói chuyện. Nhắm cái mặt nó khó chịu quá thì lại phải nhét thêm tí vào phong bì. Chạy cái xe trên đường cũng phải ngó trước dòm sau. Dừng đèn đỏ mà sau lưng có container thì quẹo phải luôn còn giữ được cái mạng. Có va quệt với đứa nào cũng nín lặng mà đi, cự cãi có khi mất mạng. Dừng xe nghe điện thoại thì tấp vào lề, tay nào cầm điện thoại phải hướng vào phía trong phòng hờ nó giật từ phía ngoài. Đeo túi, đeo vàng, đeo cái gì có giá trị cũng nơm nớp, ngay ngáy. Vào quán ăn có dám vô tư đặt túi chỏng chơ trên bàn rồi đi vệ sinh không? Quên đồ khi ra khỏi quán đừng quay lại tìm làm gì cho mất công. Cứ xác định là mất rồi để đỡ mất thời gian.

Cả xã hội vội vã, cả đất nước vội vã, cả phố phường vội vã. Ai ai cũng vội vã. Vội đến mức đèn đỏ còn 5s đã phóng vút đi. Đứa đứng sau bóp kèn chửi đứa đứng trước sao không đi. Đứa đứng trước chửi mày thích sao không lên mà đi. Thế là đánh nhau. Đèn đỏ được phép quẹo phải. Cái góc đường vừa bằng cái góc phòng, đứa đứng trước dừng xe sát cột đèn, đứa sau muốn quẹo phải không được nên văng tục, đứa đứng trước ngứa tai thế là 2 đứa cùng vào bệnh viện. Hai xe va vào nhau, họ cũng không thể chờ CSGT hay bảo hiểm đến giải quyết mà họ dùng luôn nắm đấm và bạo lực cho nhanh. Tất cả là vì ai cũng vội. Họ không thể chờ dù là 1 phút đèn đỏ. Những cái vội vã ấy nó biến thành cái hằn học, hơn thua, nanh nọc, hằn lên sắc mặt của những người không thích chậm.

Ba đi làm, con đòi theo. Nếu không vội thì có thể ngồi xuống dỗ dành, vuốt ve, phân tích để con hiểu. Nhưng điều ấy sẽ mất của ba 30’ hay thậm chí cả tiếng nên ba gạt con vào phòng lấy cho ba cái nón. Con quay ra ba đi mất. Cái sự lừa dối ấy nó hình thành trong lòng đứa trẻ sự cảnh giác và nghi ngờ. Lần sau cha mẹ nói bất cứ điều gì nó cũng không tin. Con đi mẫu giáo mà ị để cô phải rửa đít là cô cho ăn đòn. Con tự hiểu là phải nín cho đến khi về nhà. Con ăn chậm là cô đánh nên con phải ra sức nhét, nhét không kịp nhai, không kịp nuốt. Mẹ đón con, trước mặt cô con đâu dám nói con bị bạo hành. Về nhà con cũng không dám kể mẹ nghe vì trước đó cô đã dọa kể là cô đánh thêm. Ngay từ những năm đầu đời mà một đứa trẻ đã phải toan tính, dè chừng, lo sợ thì trên gương mặt nó có những nét ưu tư thì cũng đâu có gì lạ.

Rồi nó đi học, nó luôn phải làm hài lòng cha mẹ bằng điểm số, làm vui lòng thầy cô bằng những hộp quà, những cái phong bì do bố mẹ chuẩn bị. Và nó thừa biết những hành động đó không hề xuất phát từ lòng kính trọng, yêu thương, mà nó là một thủ tục để được yên thân. Tự trong lòng nó sẽ hình thành thói dối trá, xạo láo, nịnh bợ. Và tất nhiên Những thói quen này tạo thành tính cách. Những tính cách này lâu ngày lại thể hiện qua lời nói, hành động và nét mặt.

Hành trình sống của một con người ở VN là một chuỗi dài những toan tính. Khi vào đại học, nó lại phải tính xem có nên ngủ với ông thầy này để qua môn không (nếu là nữ), có nên đưa phong bì cho ông thầy nọ để tốt nghiệp không (nếu là nam). Rồi khi ra trường đi làm nó lại phải tính toán bỏ ra bao nhiêu để mua cái ghế ấy, mất bao lâu để gỡ vốn. Hằng ngày phải đối mặt với những dèm pha, dè bỉu của đồng nghiệp. Phải chơi với ai để kết bè. Phải theo phe nào để không bị hạ bệ. Tất tần tật những cái đó nó hằn hết lên gương mặt con người ta.

Về già cũng chưa hết lo. Già rồi hễ dính líu đến thủ tục hành chính mà phải đi lại cũng vất vả. Sang tên cho con thì không biết khi nào dâu/rể nó hất mình ra khỏi nhà. Nên già mà cũng đâu an thân. Cũng còn lắng lo, toan tính lắm chứ. Đau đầu cho đến lúc chết;

Không phải người nghèo mới mang những nét ấy trên khuôn mặt. Người giàu ở VN nhìn cũng rất khác các tỷ phú thế giới. Nếu nhìn vào gương mặt Ellon Musk người ta dễ nhận ra nét trí tuệ, đĩnh ngộ thì ngược lại gương mặt những đứa giàu ở VN chất chứa toàn nét xảo trá, điếm thúi và gian hùng vì đồng tiền mà chúng có được là từ mồ hôi, nước mắt, xương máu của nhân dân. Chữ tỷ phú mà chúng đạt được là từ những kế hoạch cướp nhà, cướp đất của dân, từ những kế hoạch dồn dân vào chỗ chết, từ những chữ kí khiến người dân chỉ biết kêu trời. Tất cả những nét khốn nạn, lọc lừa, bất nhân đó hầu hết đều dễ dàng tìm thấy trên gương mặt những đứa làm cha thiên hạ ở VN.

Chỉ khi nào mà vào quán không phải hỏi giá trước, để quên đồ quay lại vẫn còn, quẹt xe không bị ăn đấm, đi học không bị ăn đòn, đi du lịch không lo bị chặt chém, mua đồ không lo bị hớ, mua chung cư không lo bị lừa, đến cửa quyền không phải vác theo phong bì, vào bệnh viện không lo gửi gắm...thì mới mong gương mặt người Việt giãn ra được.

Minh Tran

Từ fb Mai Thị Mùi