XIN CHÀO VÀ CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOGSPOT.COM CỦA LUU VAN CHUONG

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026

TỐNG DUY TÂN TIẾN SỸ QUÊ VĨNH LỘC THANH HOÁ

Tống Duy Tân sinh năm Mậu Tuất (1838) dưới triều vua Minh Mạng, tự là Cơ Mệnh, hiệu là Báo Tiền tại làng Đông Biện, tổng Bồng Thượng, nay là làng Bồng Trung, xã Minh Tân, huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa.

Sinh trưởng trong một vùng quê nổi tiếng về khoa bảng nên ông đã theo nghề bút nghiên rất sớm. Thiếu thời ông theo học với ông Lê Khắc Úy người làng Bồng Thượng, sau đó ra Nam Định theo học với ông Phạm Văn Nghị ở làng Tam Đăng, phủ Nghĩa Hưng, nay là làng Tam Quan, xã Yên Thắng, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định. Năm 1875 (Ất Hợi), Tống Duy Tân dự kỳ thi Hội, đã chiếm bảng vàng đậu "Tiến sĩ” được vua ban "áo mũ cân đai" về quê "vinh quy bái tổ". Dưới triều Nguyễn, Tống Duy Tân là người đậu đại khoa đầu tiên ở quê hương Vĩnh Tân (nay là xã Minh Tân). Sau khi đậu Tiến sĩ thường gọi là quan "Nghè”, ông được phong Hàn lâm Biện tu và giữ chức Thừa biện tại Bộ Hình dưới triều vua Tự Đức.
Năm 1876, ông được cử làm phúc khảo trường thi Nam Định, sau đó được bổ nhiệm làm tri phủ Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Thời kỳ làm quan ở đây, ông đã thể hiện lòng thương người lao động, ghét cường hào nên được dân mến phục. Từ lòng yêu nước thương dân, ông được dân đồng tâm đề nghị triều đình Huế bổ nhiệm giữ án sát một tỉnh lớn. Triều đình Huế đồng ý phê chuẩn nhưng ông đã từ chối vì thấy rõ sự nhu nhược, bất lực của triều đình trước họa xâm lăng. Ông lấy cớ về quê chịu tang mẹ, xin nghỉ và mở trường dạy học vào năm 1878.
Thời kỳ này, cuộc đấu tranh giữa phe chủ chiến và phe chủ hòa diễn ra ác liệt. Trong một chuyến về Thanh Hóa, Tôn Thất Thuyết đã gặp và trao đổi với Tống Duy Tân. Biết ông là người nghĩa khí, có lòng yêu nước đã đặc cách cử ông làm đốc học Thanh Hóa, rồi Thượng biện Tỉnh Vụ, rồi Chánh xứ Sơn Phòng. Trong thời kỳ làm quan ở tỉnh nhà, ông đã dốc lòng dốc sức, trên tất cả các mặt, chuẩn bị cho việc ngăn hiểm họa xâm lược của Pháp.
Năm 1885, khi vua Hàm Nghi gửi chiếu Cần Vương chống Pháp, ông đã kịp thời hưởng ứng và nhanh chóng xây dựng lực lượng. Chính tại đình Bồng Trung, huyện Vĩnh Lộc, đã diễn ra hội nghị do Tôn Thất Thuyết chủ trì. Lực lượng chống Pháp có Tống Duy Tân tham gia vào giữa năm 1886. Ngoài ra còn có Trần Xuân Soạn, Phan Bá Vành, Đinh Công Tráng, Hoàng Bật Đạt, Cao Bá Điền, Hà Văn Mao...
Dưới sự lãnh đạo của Tống Duy Tân, cuộc khởi nghĩa Hùng Lĩnh đã bùng nổ nhanh chóng và trở thành một trong những trung tâm của phong trào khỏi nghĩa cần Vương chống Pháp ở Thanh Hóa. Hai làng Bồng Trung và Đa Bút là căn cứ đầu tiên của cuộc khởi nghĩa, là nơi tập hợp nhân dân Thanh Hóa đứng dậy chống Pháp. Trong hai năm 1885 - 1886, dưới sự lãnh đạo của Tống Duy Tân, nghĩa quân Hùng Lĩnh đã xây dựng lực lượng, vừa vận động nhân dân ủng hộ căn cứ, vừa tổ chức chống trả những cuộc tấn công của kẻ địch. Ngoài ra còn mở rộng phạm vi hoạt động, phối hợp với các cuộc khởi nghĩa khác chi viện cho khởi nghĩa Ba Đình.
Ngày 8/11/1885, giặc Pháp từ Thanh Hóa ngược dòng sông Mã đổ bộ vào Bồng Trung. Binh lính từ sông lên, xông vào làng đã bị đánh chặn lại, bật khỏi căn cứ, rút về tỉnh lỵ Thanh Hóa. Ngay đêm đó, trong buổi mừng chiến thắng được tổ chức tại đình Bồng Trung, Tống Duy Tân đã nói với nghĩa quân và dân làng: "Tôi xin hiến dâng đứa con trai này cho Tổ quốc", đó là con trưởng Tống Nhữ Mai người đã đậu cử nhân, được giao nhiệm vụ lên miền Thượng du Thanh Hóa và ra Bắc liên kết với các toán nghĩa quân khác, mua sắm vũ khí. Tống Nhữ Mai đã hy sinh anh dũng trên đường đi làm nhiệm vụ vào ngày 15/9/1886. Như vậy, cả bốn người con trai của Tống Duy Tân đều hy sinh trong phong trào Cần Vương.
Ảnh hưởng của cuộc khởi nghĩa Hùng Lĩnh đã làm cho bọn Pháp mất ăn mất ngủ, lồng lộn tìm mọi biện pháp, thủ đoạn trấn áp. Lợi dụng tâm lý nôn nóng của kẻ thù, ông đã bố trí sẵn trận địa rồi cử người làng Đa Bút đi báo tin cho Pháp nơi hoạt động của nghĩa quân. Ngày 22/12/1885, Pháp tập trung quân theo đường sông Mã. Chúng đổ bộ lên bãi ven đê, đánh vào làng Bồng Trung mở đường tiến vào Đa Bút. Nghĩa quân vừa đánh vừa rút, vừa nhử địch. Tới chùa Đa Bút thì bị nghĩa quân ba mặt đổ ra tấn công. Trận đánh diễn ra ác liệt. Tới khi ngớt tiếng súng, giặc mới dám xông vào làng thì nghĩa quân đã rút lui an toàn sang địa bàn khác tiếp tục hoạt động.
Đầu năm 1886, có sự phối hợp của Cao Bá Điền, nghĩa quân tập hợp lực lượng tấn công vào tỉnh lỵ và chặn đứng một toán lính Pháp càn quét ở làng An Bình (Yên Định). Đến giữa năm 1886, nghĩa quân Hùng Lĩnh xuống đóng quân tại làng Phi Lai (Hà Trung) để chiến đấu hỗ trợ cho khởi nghĩa Ba Đình.
Tháng 1 năm 1887, khởi nghĩa Ba Đình thất thủ, tức tốc Tống Duy Tân ra Bắc vận động phong trào Văn Thân phối hợp ủng hộ phong trào chống Pháp ở Thanh Hóa. Trong những năm sau, ông đã chỉ đạo cả hoạt động của nghĩa quân sông Đà (thời kỳ này nghĩa quân Hùng Lĩnh tạm phân tán), ông đã liên hệ với Đề Kiều, Đốc Ngữ, hoạt động ở vùng Hưng Hóa, Sơn Tây để ủng hộ phong trào Thanh Hóa và nghĩa quân Hùng Lĩnh. Đối với địa bàn miền Trung, ông đã liên hệ với nghĩa quân Phan Đình Phùng ở Hương Khê, Hà Tĩnh, vươn xa hơn ông còn liên hệ với phong trào nông dân khởi nghĩa ở Yên Thế, Bắc Giang do Đề Thám lãnh đạo.
Năm 1889 - 1890, dù Ba Đình, Ma Cao thất thủ, nghĩa quân Hùng Lĩnh vẫn tồn tại ở Bồng Trung, Đa Bút và ngày càng được củng cố trở thành lực lượng chiến đấu mạnh nhất ở Thanh Hóa, nối liền giữa phong trào miền xuôi với miền núi. Dưới sự lãnh đạo của Tống Duy Tân và Cao Bá Điền, nghĩa quân Hùng Lĩnh cơ động linh hoạt như đánh mai phục sâu hoặc chống trả khi bị bao vây. Từ năm 1889 - 1892, nghĩa quân Hùng Lĩnh đã chiến đấu trên địa bàn rộng lớn từ Thọ Xuân sang Nông Cống, Thiệu Hóa đến Yên Định, Bồng Trung, Đa Bút, Vĩnh Lộc và vùng núi Thường Xuân, Ngọc Lặc, Lang Chánh. Trên bước đường chiến đấu đầy gian khổ hy sinh, nhiều thủ lĩnh nghĩa quân bị bắt, có người hy sinh nhưng họ thà chết không chịu khuất phục trước kẻ thù.
Trong tình thế giặc đông, vũ khí đầy đủ luôn được tăng lực lượng, nghĩa quân ngày càng khó khăn vì lương thực, vũ khí đạn dược thiếu. Tống Duy Tân bàn với Cao Bá Điền cùng các tướng sĩ phân tán lực lượng về các địa phương, chỉ để một lực lượng nhỏ bền vững sang trấn Quan Hóa, Mường Kỷ, tức là Nhâm Kỷ ngày nay thuộc hai xã Kỳ Tân và Văn Nho, huyện Bá Thước. Tháng 5 năm 1892, nghĩa quân phối hợp với lực lượng nghĩa quân sông Đà do Đốc Ngữ lãnh đạo tiến sang tấn công quân Pháp làm nên chiến thắng vẻ vang Mường Kỷ.
Giặc Pháp tuy có bị tổn thất qua các cuộc giao chiến với nghĩa quân Hùng Lĩnh nhưng luôn được tăng quân, chúng quyết tâm cô lập tiêu diệt nghĩa quân. Sau khi nghĩa quân sông Đà rút đi, lực lượng nghĩa quân suy yếu. Để tránh sự lùng sục của quân thù, Tống Duy Tân đã về ẩn ở hang Dong thuộc tổng Thiết Ống (nay là huyện Bá Thước) và cuối cùng sáng ngày 5/10/1892 đã bị thực dân Pháp bắt giữ.
Kẻ thù tìm mọi cách mua chuộc, ông không màng danh lợi, cương quyết không khuất phục trước kẻ thù. Chúng đã nhốt ông vào trong cũi giải về tỉnh lỵ. Trên đường đi ông đã cắt ngón tay lấy máu viết trên song cũi vần thơ khí phách:
Nguyện kế tiên vương khu cảnh ngoại
Thủy tri kim ngã tại lung trung.
Dịch là:
Nguyện kế tiên vương trừ giặc nước
Ai hay nay lại ở trong lồng.
Thất bại trước ý chí bất khuất, lòng yêu nước của Tống Duy Tân, ngày 15/10/1892 giặc Pháp đã đem ông ra xử chém tại thị xã Thanh Hóa. Khi sắp hành hình, ông bình tĩnh hướng về nhân dân, lưu luyến vĩnh biệt rồi đọc câu đối cho con cháu ghi lại lời tâm huyết cuối cùng của mình:
Nhi kim thủy liễu tiền sinh thái
Tự cổ do truyền bất tử danh.
Dịch là:
Món nợ tiền sinh nay mới trả
Cái danh bất tử trước còn truyền.
Cuộc kháng chiến chống Pháp của Tống Duy Tân trải qua 7 năm đầy gian khổ hy sinh, nhưng với lòng yêu nước, căm thù giặc ngoại xâm, mặc dù vũ khí thô sơ trước kẻ thù hùng mạnh, nhưng nghĩa quân Hùng Lĩnh đã làm cho quân Pháp nhiều phen thất điên bát đảo. Nó thể hiện ý chí của một dân tộc nhỏ bé nhưng không bao giờ khuất phục trước thế lực ngoại bang xâm lăng. Nó thể hiện ý chí của Tống Duy Tân và quân dân ta "Thà chết chứ không chịu làm nô lệ, thà chết vinh còn hơn sống nhục...".
Nguồn ST

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

LỜI THẬT CỦA NGƯỜI XEM PHONG THỦY


Bốn mươi năm gió bụi đời,
La bàn cầm vững, ngược xuôi bao miền.
Núi cao, đồng rộng, sông hiền,
Biệt thự từng bước, mộ huyền từng qua.
Người đời gọi tiếng bán tiên,
Cho rằng đoán việc như in chẳng nhòa.
Nhưng nay tóc đã sương pha,
Muốn đem sự thật nói ra một lần.
Phong thủy chẳng phải thần nhân,
Cũng không đổi được tâm phần bên trong.
Nếu vài vật đặt trong phòng,
Mà thành phú quý thì không lẽ thường.
Người giàu nhất cõi thế gian,
Ắt là thầy số, thầy đoan vận đời.
Nào đâu lặn lội ngược xuôi,
Dầm mưa dãi nắng kiếm lời mưu sinh.
Năm xưa gặp một gia đình,
Tiền tài như nước, nổi danh một vùng.
Tổ tiên cải táng long cung,
Đất vàng thế đẹp vô cùng ai khen.
Biệt thự rực sáng đèn đêm,
Nhưng trong góc tối mẹ hiền nằm co.
Phòng không cửa sổ héo hon,
Mùi thuốc, mùi mốc héo mòn tuổi xuân.
Người con bạc tỷ vô ngần,
Để cho mẹ sống âm thầm quạnh hiu.
Tôi nhìn mà thấy đìu hiu,
Lạnh từ xương tủy, lạnh nhiều hơn đông.
Tôi rằng một tiếng thật lòng:
“Long mạch ngoài núi cũng không cứu người.
Bồ Tát sống bị bỏ rơi,
Phong thủy nào giữ được thời tài danh.”
Ba năm sóng gió tan tành,
Cơ đồ sụp đổ, công thành hóa không.
Vợ mang tiền bạc bỏ chồng,
Cuối cùng ông chọn hư không cuối đời.
Người ta trách đất không lành,
Riêng tôi hiểu rõ ngọn ngành từ tâm.
Bất hiếu gốc đã âm thầm,
Thì cây phúc đức khó đâm trái vàng.
Đạo đầu xin nhớ rõ ràng:
Kính cha trọng mẹ mới mang phúc dày.
Cầu thần lạy Phật đêm ngày,
Mà lòng bất hiếu cũng hoài công thôi.
Lại nghe một chuyện trong đời,
Một bà góa phụ nghèo nơi xóm nghèo.
Nhà nằm thế đất cheo leo,
Phong thủy ai cũng bảo theo họa sầu.
Chồng mất từ thuở ban đầu,
Con trai tật nguyền, cơ cầu quanh năm.
Thế mà gương mặt âm thầm,
Vẫn luôn nở nụ cười đằm hậu nhân.
Tôi khuyên sửa lại phong phần,
Dựng bia, đặt đá để ngăn vận cùng.
Bà cười hiền hậu ung dung:
“Tiền này tôi để chữa cùng cho con.
Chỉ cần sống thẳng sống tròn,
Ông trời chẳng nỡ dập dồn mẹ con.”
Nghe câu giản dị vuông tròn,
Mà như tiếng sét đánh còn trong tim.
Mười năm trở lại đi tìm,
Nhà xưa nay đã nổi lên chợ phường.
Con trai thành đạt phi thường,
Gia đình hạnh phúc, phố đường mến yêu.
Bà đâu đổi thế đất nhiều,
Mà đổi tâm tính sớm chiều bên trong.
Tâm lành mở lối thênh thang,
Tâm hẹp cung điện cũng thành ngõ sâu.
Gia đình hạnh phúc dài lâu,
Chẳng do cửa bếp hay màu tường vôi.
Điều làm nhà cửa rã rời,
Là lời cay đắng, là lời hơn thua.
Vợ chồng nếu biết nhường nhau,
Nhà tranh vẫn hóa ngọc châu giữa đời.
Nếu còn lạnh nhạt xa xôi,
Lầu son gác tía cũng rồi héo hon.
Ngẫm xem đạo lý vuông tròn,
Ngàn xưa tổ phụ đã còn dạy ta:
“Tích điều thiện, hưởng phúc nhà;
Tích điều ác, họa chẳng xa bao giờ.”
Tôi tìm được đất như mơ,
Nhưng không tìm nổi lòng người thiện lương.
Trấn yên cửa ngõ, sân vườn,
Chứ không hóa giải được cơn oán hờn.
Nay tôi rửa sạch bụi trần,
Về quê cuốc đất, chuyên cần sớm hôm.
Nuôi gà, trồng lúa, chăm vườn,
An vui tuổi xế bên nguồn quê hương.
Trước khi gửi chút tâm can,
Xin người ghi nhớ đôi hàng đơn sơ:
Bao lâu chưa nấu bữa cơm,
Cho cha cho mẹ đợi hôm cuối đời?
Bao lâu chưa nói một lời,
Ấm lòng người bạn chung thời gió sương?
Bao lâu chưa mở tình thương,
Giúp người vô điều kiện, chẳng vương đáp đền?
Bớt đi oán trách ưu phiền,
Thêm lòng biết ơn, thêm thiện, thêm lành.
Sống cho tử tế chân thành,
Tự nhiên vận số chuyển mình đổi thay.
Phong thủy cao nhất xưa nay,
Không nằm đất tốt, chẳng ngoài non sông.
Mà là giữ một tấm lòng,
Sáng như ngọn lửa giữa dòng nhân gian.
Bốn mươi năm trải cơ hàn,
Tôi nhìn hư ảo, thấy ngàn chân tâm.
Xin đem lời thật tri âm,
Gửi người hữu duyên giữa cõi thăng trầm

XEM TƯỚNG CHÓ

Muốn nuôi chọn chó nhớ vài câu,
Kinh nghiệm dân gian truyền đã lâu.
Nhất Vện, nhì Vàng, tam Khoang quý,
Tứ Đốm theo sau cũng nhiệm màu.
Bốn chân huyền đề là tướng sang,
Người xưa quý gọi chó linh quang.
Nếu đủ bốn chân càng hiếm thấy,
Gia đình nâng niu chẳng vội vàng.
Bốn chân hoa mai điểm sắc ngần,
Mu bàn trắng nhỏ tựa hoa xuân.
Làm ăn buôn bán thường ưa chuộng,
Cầu chuyện hanh thông, lộc đến gần.
Đuôi cong như khóa vắt ngang lưng,
Dáng đẹp lanh khôn giữa mọi vùng.
Người xưa vẫn thích loài đuôi ấy,
Vừa giữ nhà hay lại nghĩa trung.
Hai đốm trên mi gọi bốn mắt,
Giữ nhà săn bắt rất tinh nhanh.
Tính tình đôi lúc hơi hung dữ,
Nhưng gặp nguy nan lại quả ganh.
Lưỡi mang đốm sẫm được khen khôn,
Mũi thính tai tinh khắp xóm thôn.
Nằm xuống thường xoay ba lượt chỗ,
Người xưa gọi đó chó tinh khôn.
Muốn chọn chó săn nhớ kỹ càng,
Đùi nở chân thon dáng khỏe khoang.
Mõm rộng, mắt sâu, lưng như ngựa,
Mũi luôn ẩm ướt, sức bền gan.
Đốm đầu nên giữ để mà nuôi,
Đốm cuối chót đuôi ít được vui.
Dân gian truyền lại câu kinh nghiệm,
Đúng sai tùy cảnh mỗi nơi thôi.
Đuôi nghiêng bên trái được người khen,
Dáng vẻ hiền hòa lại vững bền.
Nhất một, nhì chín câu xưa dạy,
Chó con độc nhất được ưu tiên.
Chó Phú Quốc nổi tiếng xa gần,
Lưng mang kiếm dựng rất oai phong.
Xoáy lông chạy dọc như thanh kiếm,
Trung dũng, thông minh giữa núi sông.
Bạch cẩu toàn thân trắng tựa bông,
Hoàng cẩu vàng đều đẹp sắc lông.
Đen tuyền chó mực dân gian quý,
Giữ cửa đêm hôm rất vững lòng.
Bát long tám đeo là hiếm thay,
Tứ quý bốn chân đủ móng dày.
Lục hợp, lưỡng câu theo thứ bậc,
Người xưa xem đó tướng lành thay.
Chó nằm ngửa bụng ngủ an nhiên,
Tử mị dân gian gọi hữu duyên.
Lân hành uyển chuyển khi đi đứng,
Hổ bộ khoan thai vững mọi miền.
Tam nhãn giữa trán một chấm xinh,
Người nuôi thường bảo rất thông minh.
Đêm khuya thấy chủ gặp nguy biến,
Sủa vang báo động tận sân đình.
Quan sát loài chó mới hay rằng,
Chọn chỗ nằm yên rất kỹ càng.
Trước lúc nghỉ ngơi thường đảo bước,
Như nhà phong thủy giữa nhân gian.
Tóm lại:
Tướng tốt suy cho chỉ một phần,
Quan trọng là tâm với nghĩa ân.
Chó khôn, trung nghĩa, yêu người thật,
Ấy mới là điều đáng quý hơn.
Tổng hợp từ nhiều nguồn

CHÓ DẠY NGƯỜI

Chó nghèo chẳng tích bạc vàng đâu,
No bụng rồi thôi chẳng tính giàu.
Không chuyện truyền gia gom của cải,
Thanh bần mà sống nhẹ âu sầu.
Chẳng biết tham ô hay nhận quà,
Không quyền không chức chẳng gian tà.
Đói thì kiếm miếng lo sinh mạng,
Minh bạch xưa nay vốn thật thà.
Chó đọc bằng mùi khắp đất trời,
Không cần văn tự rối bao lời.
Không bẻ ngòi bút theo danh lợi,
Chẳng dựng điều ngoa để hại người.
Không biết chữ nên khỏi khoe tài,
Không dùng câu nghĩa để tranh ngai.
Chẳng đem học vấn làm thang bậc,
Cũng chẳng khinh nghèo trọng kẻ oai.
Không biết nói nên chẳng dối gian,
Không lời nịnh hót với phàn nàn.
Không gieo khẩu nghiệp làm nhân thế,
Lắm cuộc phân tranh hóa chẳng màng.
Miệng chẳng ba hoa chuyện viển vông,
Không lời độc địa hại non sông.
Nói dài nói dại người thường mắc,
Chó giữ im lìm giữa cõi lòng.
Trung thành là đức quý vô song,
Dẫu chủ nghèo hèn vẫn một lòng.
Mưa nắng bao phen không đổi dạ,
Tình sâu chẳng kể thiệt hay công.
Ai chăm ai dưỡng ấy là chủ,
Đâu phải tiền nhiều được kính yêu.
Kẻ ở chân thành lo sớm tối,
Thường hơn trưởng giả chỉ khoa điều.
Dẫu lúc bị quên hay phụ bạc,
Vẫn còn lưu luyến bóng người thân.
Thà mình chịu thiệt không quay gót,
Giữ trọn ân tình đến cuối xuân.
Con người học đạo để thành chân,
Phá chấp bao năm vẫn nhọc nhằn.
Chó sống vô cầu cùng vô trụ,
An nhiên tự tại giữa phong trần.
Không tranh thiện ác cùng hơn thua,
Không giữ trong lòng những được thua.
Đói ngủ, vui đùa rồi lặng lẽ,
Tâm như mây trắng giữa chiều mưa.
Nhìn chó đôi khi thấy giật mình,
Bao điều nhân thế vẫn chưa tinh.
Học cao chưa chắc thành quân tử,
Một tấm lòng trung đã đủ tình.
Tóm lại
Chó đâu chỉ giữ cửa canh nhà,
Lặng lẽ dạy đời đạo vị tha.
Ngẫm kỹ mới hay điều giản dị,
Nhiều khi hơn cả sách ngàn trang.
Phỏng bài 5 Đức tính
🐶

THỨ ĐẮT NHẤT ĐÃ VÀ ĐANG THAY ĐỔI LÀ GÌ


Tại sao lại đưa ra dự đoán: Chưa đầy 5 năm nữa, thứ “đắt nhất” sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ không dễ thấy này?
Trong vòng 5 năm, những thứ đắt nhất có thể không còn là nhà và ô tô nữa mà là những thứ tưởng chừng như không dễ thấy nhưng lại có liên quan chặt chẽ đến chất lượng cuộc sống của người dân. Sở dĩ những thứ này “không dễ thấy” là vì giá trị của chúng hiện nay có thể chưa được hầu hết mọi người nhận thức đầy đủ.
Vậy 4 điều khó thấy này là gì? Tại sao nó đắt hơn một ngôi nhà hoặc một chiếc xe hơi?
1. Không khí sạch
Sở dĩ không khí sạch có thể trở thành nguồn tài nguyên quý giá trong tương lai chủ yếu là do mức độ ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Không khí rất quan trọng đối với con người, mọi người đều biết điều này.Tuy nhiên, tình trạng ô nhiễm không khí ngày nay rất nghiêm trọng và nhiều người chưa nhận thức được vấn đề này.Bạn phải biết rằng khi không khí ô nhiễm được hít vào cơ thể con người có thể gây ra nhiều bệnh tật, thậm chí tử vong. Do sự phát triển nhanh chóng của công nghiệp hóa, vấn đề ô nhiễm không khí ngày càng trở nên nổi bật. Đặc biệt ở một số khu công nghiệp nặng, mức độ ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng, đe dọa sức khỏe con người. Mỗi chúng ta có trách nhiệm và nghĩa vụ tham gia cải thiện chất lượng không khí.Vì vậy, trong cuộc sống hàng ngày, hãy chọn phương tiện giao thông công cộng hoặc đi xe đạp, hạn chế sử dụng ô tô cá nhân nhiều nhất có thể để giảm lượng khí thải. Ngoài ra, chúng ta cũng cần chú ý đến các vấn đề bảo vệ môi trường như phân loại rác, cấm bắn pháo hoa,… sẽ giúp cải thiện không khí.
2. Thực phẩm lành mạnh
Thực phẩm cũng đã thay đổi cùng với sự phát triển kinh tế và xã hội, và những thay đổi này cũng có tác động lớn đến tình trạng sức khỏe của con người. Trong môi trường sống nhịp độ nhanh của xã hội hiện đại, người ta lựa chọn đồ ăn mang đi hoặc một số đồ ăn nhanh để tiết kiệm thời gian, tuy tiện lợi nhưng chúng cũng gây ra hàng loạt vấn đề về sức khỏe và an toàn thực phẩm.Rất khó để kiểm soát độ tươi và chất lượng của nguyên liệu trong đồ ăn mang đi và đồ ăn nhanh. Nhiều loại thực phẩm chứa nhiều chất bảo quản, tiêu thụ lâu dài có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe con người.Vì vậy, nếu vấn đề an toàn thực phẩm hiện nay không được giải quyết hiệu quả thì thực phẩm tốt cho sức khỏe sẽ ngày càng trở nên quý giá.
3. Nước tinh khiết
Nước là nguồn sống, có vai trò thiết yếu đối với con người và mọi sinh vật. Tuy nhiên, với sự phát triển nhanh chóng của công nghiệp hóa và đô thị hóa, tài nguyên nước đang phải đối mặt với những mối đe dọa ô nhiễm chưa từng có. Hàng loạt vấn đề như ô nhiễm nước máy, ô nhiễm nước thải công nghiệp hay việc chính phủ Nhật Bản xả nước thải hạt nhân gần đây đều cho thấy tài nguyên nước hiện đang phải đối mặt với những thách thức rất nghiêm trọng. Những ô nhiễm này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe con người mà còn gây thiệt hại cho hệ sinh thái. Nếu ô nhiễm môi trường không được kiểm soát hiệu quả, ô nhiễm nguồn nước sẽ trở nên nghiêm trọng hơn. Vì vậy, nếu vấn đề ô nhiễm nguồn nước hiện nay không được giải quyết hiệu quả thì nước tinh khiết sẽ ngày càng trở nên quý giá.
4. Công việc ổn định
Trong môi trường xã hội phát triển nhanh chóng hiện nay, một công việc ổn định đã trở thành mục tiêu quan trọng được nhiều người theo đuổi. Một công việc ổn định có nghĩa là thu nhập rất ổn định, thu nhập ổn định có thể cung cấp đủ học phí và chi phí hàng ngày cho gia đình, có thể thúc đẩy mối quan hệ với đồng nghiệp và có thể tận hưởng một cuộc sống chất lượng cao…Với một công việc ổn định làm nền tảng, công việc có thể mang lại sự hỗ trợ vững chắc, cho dù đó là phát triển nghề nghiệp, nâng cao trình độ học vấn hay các khía cạnh khác.Vì vậy, việc có một công việc ổn định cũng rất quan trọng.Tóm lại, trong 5 năm tới và hơn thế nữa, sự phát triển xã hội và giá trị con người sẽ thay đổi. Nhà và ô tô không còn là thước đo duy nhất về chất lượng cuộc sống. Thay vào đó, mọi người sẽ chú trọng nhiều hơn đến không khí trong lành, thực phẩm lành mạnh, nước tinh khiết và công việc ổn định làm nền tảng cho cuộc sống.
II/ Phân tích sâu hơn, dự đoán này dựa trên 5 nguyên nhân lớn:
1. Quy luật khan hiếm: thứ càng thiếu càng đắt
Trong kinh tế học, giá trị không nằm ở “to hay nhỏ”, mà nằm ở:
* mức độ khan hiếm
* nhu cầu sống còn
* khả năng thay thế
Nhà và ô tô tuy đắt nhưng:
* có thể xây thêm
* sản xuất thêm
* vay tiền để mua
* thay thế bằng thuê, đi chung, phương tiện công cộng
Nhưng:
* không khí sạch
* nước sạch
* thực phẩm an toàn
lại là tài nguyên:
* khó tái tạo nhanh
* càng ô nhiễm càng hiếm
* không có thứ thay thế hoàn toàn
Một người có thể:
* không có ô tô vẫn sống được
* không có nhà lớn vẫn sống được
Nhưng:
* không có nước sạch vài ngày là khủng hoảng
* hít không khí độc lâu dài là bệnh tật
Vì vậy bài viết dự đoán giá trị xã hội sẽ chuyển từ “tài sản tiêu dùng” sang “tài nguyên sinh tồn”.
2. Giai đoạn phát triển của xã hội đã thay đổi
Các nước đang phát triển thường trải qua 3 giai đoạn:
Giai đoạn 1: Ăn no
Người dân cần:
* lương thực
* việc làm
* nơi ở
Giai đoạn 2: Làm giàu
Người dân chạy theo:
* nhà đất
* ô tô
* địa vị
* tiêu dùng
Giai đoạn 3: Sống khỏe và an toàn
Khi đã có vật chất cơ bản, người ta lại quay về:
* sức khỏe
* môi trường
* tinh thần
* thời gian sống
Đây là điều đã xảy ra ở:
* Nhật Bản
* Hàn Quốc
* Singapore
* châu Âu
Người giàu ở các nước này thường ưu tiên:
* thực phẩm hữu cơ
* nơi sống ít ô nhiễm
* không gian xanh
* bảo hiểm sức khỏe
* công việc cân bằng cuộc sống
hơn là khoe xe sang.
Bài viết dự đoán Việt Nam và nhiều nước khác cũng sẽ đi theo quy luật đó.
3. Công nghiệp hóa tạo ra “tăng trưởng đổi lấy môi trường”
Đây là nguyên nhân trực tiếp nhất.
Khi kinh tế phát triển nhanh:
* nhà máy tăng
* xe cộ tăng
* hóa chất tăng
* đô thị hóa dày đặc
thì:
* không khí xấu đi
* nước ô nhiễm hơn
* thực phẩm công nghiệp hóa mạnh hơn
Trong nhiều năm, xã hội ưu tiên:
tăng trưởng GDP trước,
xử lý môi trường sau.
Hệ quả là:
* ung thư tăng
* bệnh hô hấp tăng
* stress tăng
* bệnh chuyển hóa tăng
Con người bắt đầu nhận ra:
sức khỏe mới là “tài sản đắt nhất”.
Cho nên:
* rau sạch đắt hơn rau thường
* nước lọc cao cấp tăng mạnh
* bất động sản gần công viên, view sông, hồ đắt hơn
* nghỉ dưỡng chữa lành phát triển nhanh
Đó là dấu hiệu dự đoán này có cơ sở.
4. Công nghệ và AI đang làm “công việc ổn định” trở nên hiếm
Điểm thú vị nhất của bài viết là “công việc ổn định”.
Tại sao?
Vì xã hội hiện nay đang thay đổi quá nhanh:
* AI thay thế nhiều việc văn phòng
* tự động hóa thay lao động phổ thông
* kinh tế biến động liên tục
* doanh nghiệp cắt giảm nhân sự nhanh hơn trước
Ngày xưa:
* làm một công ty 20–30 năm là bình thường
Ngày nay:
* nghề có thể biến mất chỉ sau vài năm
* kỹ năng nhanh lỗi thời
* thu nhập biến động mạnh
Cho nên:
sự ổn định tâm lý và thu nhập
đang trở thành tài sản quý hiếm.
Nhiều người trẻ hiện nay:
* không quá mơ xe sang
* nhưng rất sợ thất nghiệp
* sợ mất bảo hiểm
* sợ không có dòng tiền ổn định
Đây là thay đổi rất lớn trong tư duy xã hội.
5. Nhà và ô tô đang mất dần vai trò “biểu tượng thành công”
Trước đây:
* có nhà = thành đạt
* có ô tô = giàu có
Nhưng hiện nay:
* nhà quá đắt
* ô tô mất giá nhanh
* tắc đường nhiều
* chi phí duy trì cao
Trong khi đó:
* làm việc từ xa phát triển
* thuê nhà linh hoạt hơn
* gọi xe tiện hơn
* giới trẻ ít muốn “gánh nợ cả đời”
Nên hệ giá trị đang đổi:
từ:
sở hữu tài sản
sang:
chất lượng trải nghiệm sống.
Tuy nhiên bài viết cũng có điểm cường điệu
Cần nhìn khách quan:
1. Nhà đất vẫn cực kỳ quan trọng
Vì:
* dân số đô thị tăng
* đất trung tâm hữu hạn
* bất động sản vẫn là nơi giữ tài sản lớn
Cho nên khó có chuyện nhà “không còn giá trị”.
2. Không khí sạch hay nước sạch khó trở thành “món hàng xa xỉ tuyệt đối”
Vì:
* chính phủ các nước buộc phải kiểm soát
* công nghệ lọc ngày càng rẻ hơn
* năng lượng sạch phát triển
Tức là:
nguy cơ có thật,
nhưng không đến mức mọi người phải “mua oxy để sống” trong 5 năm tới.
3. “Công việc ổn định” có thể bị hiểu sai
Trong tương lai:
* ổn định không còn nghĩa là “làm một chỗ cả đời”
mà là:
* có khả năng thích nghi
* học nhanh
* tạo nhiều nguồn thu
Tức là:
“năng lực thích ứng”
có thể còn quý hơn “công việc ổn định”.
Kết luận
Bài viết dự đoán như vậy vì họ nhìn thấy một xu hướng lớn:
Khi xã hội phát triển cao hơn,
con người sẽ sợ mất những điều căn bản để sống khỏe và an toàn hơn là thiếu các biểu tượng vật chất.
Nói ngắn gọn:
* Nhà, xe là tài sản tiêu dùng
* Không khí sạch, nước sạch, thực phẩm sạch là tài sản sinh tồn
* Công việc ổn định là tài sản tâm lý
Và khi:
* môi trường xấu đi,
* xã hội biến động nhanh,
* AI thay đổi lao động,
* áp lực sống tăng,
thì những “thứ vô hình” ấy sẽ ngày càng có giá trị hơn những thứ hữu hình.
ST

TUỔI 70 HÃY THƯƠNG MÌNH TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN

 

Nhân sinh chẳng sợ tuổi chiều sang,
Chỉ sợ đời qua lỡ dở dang.
Trẻ gắng vì người quên phận mình,
Già mong sống thật giữa bình an.
Bạn bè khuất bóng lòng se sắt,
Bệnh tật theo chân bước ngỡ ngàng.
Biết đủ, biết buông, thôi oán hận,
Mỉm cười thanh thản cuối thu vàng.

Tóc bạc đừng khoe còn sức mạnh,
Thời gian nào dễ chịu nhường ai.
Đi chậm để còn ngắm nắng sớm,
Sống vui để khỏi tiếc tương lai.
Ăn khi thấy đói, vui thì cười,
Mệt nghỉ cho lòng bớt ngược xuôi.
Một đời vất vả vì con cháu,
Nay được thương mình cũng đúng thôi.

Thương con đâu phải kề bên mãi,
Khoảng cách vừa thôi đẹp nghĩa tình.
Giúp lúc gian nan rồi lặng bước,
Để con tự viết chuyện đời mình.
Nhà nhỏ có hoa và nắng sớm,
Có người thăm hỏi mỗi bình minh.
Ấy là hạnh phúc nơi tuổi xế,
Hơn mọi vinh hoa chốn lợi danh.

Đừng đợi đủ tiền rồi mới sống,
Đừng chờ khỏe mạnh mới đi xa.
Đường quen vẫn có điều tươi mới,
Xe buýt đôi khi hóa chuyến hoa.
Ăn ngon chẳng phải lòng tham đắm,
Mặc đẹp đâu là thói phù hoa.
Đó chính phần quà đời trao tặng,
Cho người từng trải lắm phong ba.

Chức tước hôm nào rồi cũng cũ,
Hào quang năm tháng cũng phôi pha.
Đừng quay tìm lại thời vang bóng,
Kẻo chạnh lòng đau giữa đổi thay.
Học quên tuổi tác cùng hơn thiệt,
Buông hết hờn ghen với xót xa.
Đến lúc tóc sương nhìn lại nhé,
Thanh thản mới là quý nhất mà.